Ngày hôm qua là quá khứ, ngày mai là tương lai bí ẩn còn ngày hôm nay là món quà nên hay nhấm nháp! 16:24 12/04/2022 #680 ĐỌC BÀI - 00:00. Tử vi vui 12 con giáp hôm nay ngày 27/9, tuổi Ngọ đừng vung tay quá trán, phải cân đối thu chi. Thìn có cơ may vươn lên, nhận được kỳ vọng lớn. Tử vi 12 con giáp hôm nay thứ Hai ngày 26/9: Tý vượng tài, Tuất đừng kiêu ngạo. Tử vi vui 12 con giáp hôm nay Chủ Vụ hỏa hoản xảy ra vào tối ngày 21-8, tại tòa chung cư NOCT (Chung cư An Sinh) nằm trên đường Nguyễn Cơ Thạch, quận Nam Từ Liêm, TP Hà Nội. Thời điểm xảy ra hỏa hoạn, khói bốc lên nghi ngút. Ảnh CTV. Một số nhân chứng cho biết, thời điểm này nhiều người dân phát hiện Sau 8 ngày 'bình thường mới', Sóc Trăng cấm người dân ra đường từ 21h hôm nay. TTO - Kể từ 21h ngày 23-9, người dân tuyệt đối không ra đường, trừ những trường hợp cấp cứu, lực lượng làm nhiệm vụ công tác phòng, chống dịch bệnh…. Một số khu vực của xã Lai ANTD.VN - Theo dõi trực tiếp kết quả xổ số điện toán tự chọn POWER 6/55 hôm nay thứ 3 ngày 12/3/219, xem lại kết quả của nhiều ngày trước đó nhanh hơn, chính xác hơn. XS POWER 6/55 được quay số trực tiếp tại trung tâm tầng 19, tòa nhà VTC (số 23 Lạc Trung, Hai Bà Trưng, Hà Sinh ra đã mang số mệnh mẫu nghi thiên hạ? Theo The Paper, Lý Phượng Nương (1145 - 1200) sinh ra trong một gia đình "danh gia vọng tộc". Cha bà là Khánh Viễn quân Tiết độ sứ Lý Đạo. Lời khen này đã khiến hoàng hậu họ Lý nổi cơn cuồng ghen. Ngay ngày hôm sau, hoàng hậu mpnF6. Giới thiệuTrình Nhiễm và Tần Thiến là người yêu của nhau, nhưng cô không ngờ, trong lúc cô ra nước ngoài công tác, tên Tần Thiến không ra gì kia lại cùng bạn thân Đỗ Thanh Xảo tổ chức lễ đính sự nực cười, khi cô tới đối chất với anh ta, anh ta còn dám ngang nhiên thừa nhận mình bắt cá hai tay, lại còn quỵt nợ cô nữa chứ!Trình Nhiễm từ trước tới giờ luôn làm mọi thứ tốt nhất, không bao giờ để mình mắc sai lầmVậy mà lần này mắt mù, yêu đương với một tên cặn bã những hai năm, hai người kia đâm sau lưng cô, cắm sừng cô, mà còn vu oan ngược lại cô, nói cô "trà xanh", "tiểu tam" chen chân vào hạnh phúc của người xanh sao? Nếu thích thì cô sẽ chơi với đôi cẩu nam nữ kia đến cùng!...........2 tháng Thiến đón tiếp Tần gia chủ, cũng là ba nuôi của hắn công tác trở ngờ được, Tần gia chủ Tần Tư Lăng trước giờ không muốn kết hôn, nay lại dẫn một người phụ nữ về, chính thức tuyên bố rằng sau này cô ấy sẽ thành Tần phu Thiến và Đỗ Thanh Xảo bị doạ đến nỗi mặt cắt không còn giọt máu Đây là Trình Nhiễm. Cô ấy sẽ là vợ ta, là Tần phu nhân tương lai. Hai đứa mau gọi mẹ đi! "Lão phu nhân, bên phía cảnh sát vừa mới thông báo rằng... Không tìm thấy thi thể của Tần tiên sinh và phu nhân... Bọn họ... Có lẽ... Bị nổ tan... xác...""Choang" Quản gia vừa dứt lời thì Tần lão phu nhân tức giận ném vỡ tan cốc nước trên tay xuống sàn. Trước đây, con trai và con dâu gặp nạn, Tần lão phu nhân đã bị sốc một thời gian dài. Bao nhiêu năm mới có thể vượt qua được sự thật đau lòng đó. Hiện tại, tin tức đó lại một lần nữa vang bên tai bà như một thứ gì đó rất kinh ôm đau khổ, ôm lấy mặt khóc lớn. Tần lão gia cũng không thể tin được đây là sự thật. Đứa cháu trai mà ông bồi dưỡng bao năm nay sao lại có thể đi theo ba nó được. Vốn tưởng rằng tất cả sẽ yên bình, nhưng cái sự tình đó lại một lần nữa tái hiện lại."Tư Lăng của ta... Sao thằng bé lại đi theo ba mẹ nó được chứ... Chẳng phải mấy hôm trước vẫn còn cười nói vui vẻ hay sao?" Tần lão phu chặn ngực, trong cơn tuyệt vọng lắc đầu, nói."Đây không phải sự thật. Ta không tin! Không tin!"Tiếng khóc của Tần lão phu nhân nấc lên từng nhịp đến đau lòng. Do vì quá sốc mà bà lập tức bị ngất đi. Mọi người lập tức vội vàng chạy lại rồi sai người gọi bác sĩ riêng đến. Còn Tần lão gia thì thất thần ngồi yên trên ghế. Cả đời ông chinh chiến thương trường bao nhiêu năm, một tay gây dựng lên Tần Gia vững mạnh. Vậy mà số phận trêu đùa hết con trai và cháu trai ông gặp giờ ông chưa từng làm điều gì hổ thẹn với lòng mình cả. Vì cớ sao tất cả mọi chuyện lại trở lên như vậy?Tần Minh từ nãy đến giờ chứng kiến một màn này thì nụ cười hơi cong lên. Không một ai biết rằng trong lòng anh ta hiện tại rất cao sau đó, anh ta bày ra cái vẻ mặt thương tâm rồi đi đến chỗ của Tần lão gia."Ông ngoại, chắc chắn anh họ sẽ không sao đâu. Chúng ta cứ đợi tin tức đi... Phía cảnh sát cũng chẳng đáng tin được.""Tần Minh, cháu không cần an ủi ta. Tai nạn máy bay... Có mấy ai may mắn mà thoát được chứ... Hết thật rồi...""Ông ngoại, ông đừng bi quan như vậy. Nhất sẽ có cách mà.""Tần Gia ta hết thật rồi... Không còn gì cả..."Lúc sau, Tần lão gia cũng thẫn thờ đi lên tầng. Tần Minh ngồi đó nhìn theo rồi lại đưa mắt nhìn về phía tấm ảnh đại gia đình được treo trên tường. Tấm ảnh cỡ lớn này được chụp rất nhiều năm trước đây, khi tất cả các thành viên của Tần Gia tụ họp. Tuy nhiên, trong bức hình này không có sự xuất hiện của Tần đến lúc phải thay ảnh mới rồi. Cả Tần Gia này cũng vậy.******Tối hôm đó, Trình nhiễm giúp Tần Tư Lăng thoa thuốc một lượt. Đến phiên của cô thoa thuốc thì Tần Tư Lăng lại kiêng dè không bôi. Trình Nhiễm biết là hắn vẫn còn chướng ngại tâm lí nên cô cũng không cưỡng ép."Lát nữa em sẽ sang nhờ bà Cao bôi giúp cho."Trình Nhiễm thu dọn mọi thứ rồi lấy bát thuốc đưa cho Tần Tư Lăng uống. Vụ tai nạn máy bay khiến cho hai người lưu lạc như thế này. Không biết ở nhà rốt cuộc có xảy ra chuyện gì không nữa. Chẳng hiểu sao mà trong lòng cô lại cồn cào không Nhiễm đứng dậy, muốn rời đi thì bị Tần Tư Lăng nắm lấy cổ tay kéo lại. Hắn thở dài một hơi rồi đi ra đóng chặt cửa ra vào. Ngay cả cửa sổ cũng bị hắn đóng chặt không một kẽ hở. "Cởϊ á ngoài ra, anh bôi thuốc giúp em. Đừng phiền đến bà Cao nữa.""Anh xác định sao?""Không nhanh anh sẽ đổi ý."Trình Nhiễm nghe xong vội vàng ngồi xuống, sau đó từ từ cởi từng nút áo ra. Thực sự, cô cũng rất xấu hổ nhưng phải dặn mình là không có gì cả. Dù sao Tần Tư Lăng cũng là chồng của cô. Đêm đó, hai người cũng đã lăn lộn cùng nhau. Cái gì thấy cũng đã thấy hết rồi, nên chẳng cần gì mà phải ngại vết thương của Trình Nhiễm ở khắp người nên cuộc phải cởi cả áo con ra nữa. Tần Tư Lăng cầm lấy lọ thuốc, từ từ mơn trớn lên làn da mềm mịn của Trình Nhiễm. Động tác của hắn rất dịu dàng. Không những thế, thấy cơ thể cô hơi run lên, hắn biết cô đau nên đã giảm lực, nhẹ nhàng hết sức, cúi xuống thổi lên miệng vết hết phía sau, Trình Nhiễm liền quay phía trước của mình lại trước mặt của Tần Tư Lăng. Cô cứ nghĩ hắn sẽ lại đỏ mặt. Nhưng không hề, sắc mặt của Tần Tư Lăng vẫn không thay đổi gì cả. Hắn chỉ chăm chú nhìn vào những vết thương trên cơ thể của cô. Tuy vết thương của Trình Nhiễm không hề nhiều bằng vết thương trên người của hắn nhưng dù sao cô cũng là phụ nữ. Để lại quá nhiều sẹo cũng không tốt."Thuốc này có trị sẹo được không."Nghe thấy Tần Tư Lăng hỏi, Trình Nhiễm liền trả lời ngay."Bà Cao bảo đây là thuốc mà chồng bà mới nghiên cứu ra, trị sẹo cũng vô cùng tốt."Tần Tư Lăng chỉ hỏi một câu ngắn gọn thế thôi nhưng cũng đủ cho Trình Nhiễm cảm thấy như được quan tâm rồi. Dù cho hắn có mất trí nhớ hay không thì cũng chẳng quan trọng nữa. Suy cho cùng thì hắn vẫn để ý đến cảm nhận của cô đấy mải suy nghĩ, bỗng tay của Tần Tư Lăng chạm vào trước ngực của Trình Nhiễm. Cô giật mình, theo quán tính nhìn xuống, miệng nuốt một ngụm nước bọt."Cái đó... Em có thể tự làm...""Đã bôi rồi thì bôi tiếp.""Nhưng..."Cô ngại quá. Cả thân trên lõα ɭồ trước mặt của Tần Tư Lăng. Không những vậy hắn còn nhìn không chớp mắt nữa... Ôi, cô thật sự muốn đào cái lỗ để chui xuống mất!Tần Tư Lăng nhỏ ít thuốc ra tay rồi giúp Trình Nhiễm bôi tiếp. Cái cảm giác hắn chạm vào ngực cô khiến cả người cô thật sự bị tê dại luôn. Biểu hiện của Trình Nhiễm quả thực có phần hơi lố nhưng cô thật sự rất ngại. "Thả lỏng người ra. Em cứ gồng lên như thế chỉ đau hơn mà thôi.""Thì anh nhẹ tay thôi. Dù sao thì lúc em giúp anh, em có mạnh tay như thế đâu. Em là vợ anh, đáng lẽ anh phải nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa mới đúng."Mặc kệ cho Trình Nhiễm ba hoa chích chòe, Tần Tư Lăng vẫn chăm chú vào công việc của mình. "Ngực em khá nhỏ, nên ăn nhiều một chút để to thêm.""Ngực nhỏ cho dễ hoạt động. Anh đừng có mà soi mói em nữa. Sinh ra như vậy chứ em có được quyết định được đâu."Hai người đã tranh cãi với nhau về vấn đề này mãi. Đến khi Tần Tư Lăng đậy nắp lọ thuốc thì đề tài này mới được chấm dứt. Trình Nhiễm nhanh chóng mặc áo lại rồi đi về phía mấy cái đèn dầu, thổi tắt hết đi, chuẩn bị đi ngủ. Cô leo lên giường, nằm cạnh Tần Tư Lăng. Hai người không nói không gì mà cứ thế nằm đơ ở biết qua bao lâu, Trình Nhiễm cảm thấy có cái gì đó hơi bức bối. Chính vì thế mà cô quay lại, vòng tay qua ôm lấy Tần Tư Lăng cho dễ chịu. Điều kì lạ là hắn vậy mà để cho cô ôm. Trình Nhiễm tưởng Tần Tư Lăng ngủ rồi nên hơi ngẩng đầu dậy muốn xem. Ai ngờ, cô lại bị hắn dùng tay ấn đầu nằm nói của Tần Tư Lăng có chút gì đó khàn khàn, không to không nhỏ vang lên."Anh đã cho em ôm rồi thì nên an phận chút. Đừng nhúc nhích nữa.""Cơ thể anh không thấy khó chịu sao?" Đáng lẽ phải nổi lên phản ứng sinh lí của đàn ông mới đúng chứ nhỉ?"Chính ra thì em càng nói thì mới khiến anh càng khó chịu. Nói thêm câu nào nữa thì xuống đất mà ngủ!"....... "Anh... Mau gỡ mấy con đấy ra đi. Nó sẽ hút máu của anh đấy... Đừng để nó tiếp xúc vào da...""Tôi chỉ muốn hỏi em lại cho chắn chắn đây có phải con đỉa hay không thôi. Mấy cái con này nhìn thật là chướng mắt. Chẳng có tí thẩm mĩ nào."Làm ơn gỡ mấy con đó ra đi Tần tiên sinh, ghê quá đi mất!Mãi mới gỡ được ba con đỉa ra, mà Trình Nhiễm toàn thân bủn rủn không dám nhìn. Đã thế vị Tần tiên sinh lại làm ra vẻ tò mò, nhặt cái cành cây khô bên cạnh, chọc chọc vào con đỉa như muốn kiểm nghiệm hơn về cái con sinh vật mới thấy ngoài đời lúc này ông cụ Trình trở lại, trên tay xách mấy cái bánh trong túi và mấy chai nước ngọt đi tới. Trình nhiễm vội kéo Tần Tư Lăng quay lại chỗ chiếc xe. Ông cụ Trình nhìn xuống mảnh ruộng đã được gặt kha khá thì gật gật đầu hài lòng đưa cho Trình Nhiễm túi bánh và mấy chai nước ngọt."Hai đứa ăn đi, lấy lại sức rồi tiếp tục làm. Bánh này ta lấy bên nhà bà Giang, mới làm nên hơi nóng, thêm cả nước ngọt giải khát."Nhận lấy đồ của ông nội, Trình Nhiễm vui vẻ tháo găng tay của mình ra, còn giúp Tần Tư Lăng tháo lớp găng tay ngoài của hắn rồi mỗi người hai chiếc bánh và một chai nước cứ thế ăn uống. Trước khi ăn, Tần Tư Lăng còn không quên lễ nghĩa mời ông cụ Trình trước. Ông cụ Trình chỉ gật nhẹ đầu ra quay người đi đâu đó. Lúc quay lưng lại, khóe miệng của ông cụ hiếm lắm mới nở nụ cười hài lòng. Có vẻ như Tần Tư Lăng đang rất thuận lợi vượt qua bài thử thách này."Đây là loại bánh gì vậy?""Bánh trứng đấy. Bà Giang nổi tiếng cả thị trấn vì làm món này siêu ngon."Tần Tư Lăng ăn một miếng rồi lại miếng thứ hai. Miếng bánh mềm mềm lại có vị rất vừa, có cả từng sợi bánh được hắn kéo ra, tan trong miệng, hương vị thấm đẫm trong khoang miệng làm cho hắn không thể cưỡng lại. Cái bánh trứng này quả thật rất ngon, đây là lần đầu hắn ăn một cái bánh có hương vị đặc biệt như vậy. Nó còn ngon hơn cả những chiếc bánh do chính những người đầu bếp có tiếng mà hắn đã từng thử qua Tần Tư Lăng ăn ngon lành như thế, Trình Nhiễm cũng thấy có chút bất sao cả sáng này hắn cũng làm việc rất cật lực, chắc do đói nên mới vậy. Ông nội cô tuy nhìn vậy thôi nhưng thật sự rất tốt. Những chiếc bánh của bà Giang này thường chỉ có bán vào buổi chiều, vậy mà ông lại có thể sang thuyết phục được bà ấy làm riêng cho mấy cái. Ông nội cô lúc thì cục tính, khó gần thật nhưng lại là người rất biết quan tâm đến người khác. Từ nhỏ đến lớn, mỗi lúc cô muốn thứ gì ông nội đều không lặn lội đường xa đi mua về cho cô. Có lẽ, trên đời này cô khẳng định một điều rằng cô chính là người thương cô hơn bất cứ người ăn xong rồi nghỉ một chút, sau đó lại xuống đồng tiếp tục công việc. Đến giữa trưa, Trình Nhất Phàm mang cơm ra. Thấy ông nội phía xa đang trò chuyện với lão Mã, Trình Nhất Phàm không ngừng thở dài."Nhất Phàm, lát nữa kêu ông về nhà mà dùng cơm. Để chị với Tư Lăng ở đây là được rồi.""Không biết ông có về hay không nữa, chứ em thấy ông buôn chuyện rôm rả với lão Mã lắm. Dù sao cũng tốt, ông lớn tuổi rồi không nên làm công việc nặng nhọc. May năm nay có anh rể. Nếu không ba mẹ lại bắt em xuống đồng chắc em cháy khô."Hai chị em cô vừa nói vừa quay về phía của Tần Tư Lăng. Giữa cái thời tiết nóng lực như này mà hắn vẫn còn mặc nguyên cái bộ đồ bảo hộ tránh bẩn cho được. Thật là con người chịu đựng cho được miếng nước vào miệng, Tần Tư Lăng bỗng khựng lại khi thấy hai chị em nhà Trình Nhiễm tỏ ra cái biểu hiện giống nhau, giơ ngón tay cho hắn một sự thúc ép của Trình Nhiễm và cháu trai, ông cụ Trình cũng về nhà ăn cơm. Trình Nhiễm nhìn mảnh ruộng đã gần hoàn thiện thì có chút vui. Chỉ cần làm nốt là tất cả chỗ ruộng trước mắt là xong là với sự nỗ lực của cô và Tần Tư Lăng thì cuối cùng đến chiều hai người cũng hoàn thành xong tất cả. Cô và Tần Tư Lăng ngồi dựa vào nhau thở không ra hơi..."Tần tiên sinh, cho em xin cảm nhận của anh lần đầu làm cái công việc này như thế nào?""Đừng hỏi nữa, tôi muốn về nhà tắm ngay."Đến thời khắc này thì Tần Tư Lăng không thể nghĩ ngợi được gì nữa rồi. Hai người đã làm xong công việc, còn lại là do ông nội cô sắp xếp giao cho máy làm nốt."Ông nội, cháu và Tư Lăng về trước nha. Có gì lát nữa ông thuê người mang về cho chứ đừng có mất sức vào mấy cái bao thóc đấy.""Được rồi!"Trình Nhiễm may mắn bắt được một cái xe kéo của hàng xóm, hai người lại nhảy lên xe kéo về nhà trước. Tần Tư Lăng ngồi trên xe mà biểu cảm đơ ra lúc nào không hay. Hắn không ngờ rằng sẽ có ngày bản thân lại đi trải nghiệm cái công việc này. Nhìn mồ hôi ướt đẫm cả người, hắn không thể nào suy nghĩ được bất cứ thứ gì đây, Tần Tư Lăng thường hay tập thể hình. Mỗi lần đổ mồ hôi xong hắn liền lấy khăn lau qua rồi đi tắm nước ấm ngay. Hiện tại, hắn phải chịu cái cảnh này suốt cả ngày. Chân tay bụi bẩn, cả người dinh dính cảm giác rất về tới nhà. Trình Nhiễm biết ngay nơi mà Tần Tư Lăng chạy đến đầu tiên đó là là tắm mà. Quả nhiên cô đoán không có sai chút nào cả, hôm nay có lẽ đã đến cực hạn của Tần tiên sinh rồi. Dù vẫn bị ám ảnh bệnh sạch sẽ nhưng hôm nay hắn đã cố gắng hết sức. Trình Nhiễm có thể thấy được điều đó. Cô cũng không biết động lực nào khiến cho một vị Boss lại làm đến mức này. Nhưng đây cũng là việc làm tích cực có sự chuyển biến cơm tốt hôm đó, sau khi ba mẹ cô biết Tần Tư Lăng ra đồng thì đặc biệt thịt một con gà tẩm bổ cho hắn. Bữa cơm gia đình tuy không có những món sơn hào hải vị nhưng lại ấm cúng lạ thường."Con rể, mau ăn nhiều vào."Trình Nhiễm biết ngay là bản thân cô lại bị cho ra rìa mà. Đến cả ông nội cô sau ngày hôm nay cũng đặc biệt đối xử tốt vói Tần Tư Lăn hơn. Ông còn gắp cả cái đùi gà to cho hắn nữa."Hôm nay làm rất tốt. Sau này hai đứa hãy thường xuyên về đây chơi."Ý của ông nội là đã chấp nhận Tần Tư Lăng rồi? Quả nhiên, không hổ danh là Tần tiên sinh, làm việc gì cũng mau lẹ hoàn hảo cơm gia đình rất nhanh kết thúc. Hôm nay trong thị trấn mở hội nên treo rất nhiều đèn hoa ngoài đường. Trình Nhiễm cũng rất háo hức muốn đi. Vì vậy sau khi rửa bát xong thì cô đặc biệt muốn cùng Tần Tư Lăng đi xem hội. Do nhà cô ở mặt đường nên việc đi lại rất thuận tiện."Cả ngày làm chưa đủ mệt hay sao mà còn muốn rủ tôi đi hội? Không đi.""Tư Lăng, đi mà... Em muốn đi lắm. Trình Nhất Phàm mải mê với cái máy tính của nó rồi. Em sợ đi một mình nên muốn anh đi cùng em. Ngày mai chúng ta phải về rồi, coi như tối nay cho em ôn lại kỉ niệm khi ở nhà đi...""Không đi!"Dù cô có hết lời ra sao thì Tần Tư Lăng vẫn làm ra cái bộ mặt lạnh không chịu đi đâu hết. Ngay lúc này bên ngoài cổng có tiếng Nhiễm mở cửa sổ phòng mình ra xem thì thấy đó là Lâm Tử Du. Cô không thèm để ý đến Tần Tư Lăng nữa mà vội chạy ra mở cổng. Trông thấy cô, Lâm Tử Du liền nở một nụ cười tươi đưa cho cô túi bánh vẫn còn nóng hổi."Anh Tử Du? Đây là cái gì vậy?""Đây chẳng phải là loại bánh rán mà em thích ăn còn gì. Anh tiện đường nên mua cho em một phần."Hai mắt của Trình Nhiễm sáng lên nhận lấy túi bánh."Lúc nào cũng là anh chu đáo nhất.""Mà... Tối nay em không đi lễ hội sao? Anh nghe nói năm nay còn thả đèn hoa đăng nữa. Rất nhiều người đều đổ xô đi lắm.""Nhưng em đi một mình đâm ra hơi sợ... Vì vậy...""Anh đi với em. Chẳng phải hồi nhỏ hai chúng ta cũng thường đi chung còn gì. Bây giờ anh chỉ muốn ôn lại chút kỉ niệm cũ thôi."Nghe đến đây, Trình Nhiễm vui vẻ đồng ý luôn. Cô rất muốn đi hội nhưng mà Tần Tư Lăng lại không đi cùng. Thôi thì đi cùng Tử Du vậy. Tối nay cô nhất định phải đến lễ hội thả hoa đăng. Trăng đêm vừa tròn vừa đẹp sáng chói, không ra ngoài hơi phí."Vậy anh đợi em một chút. Em vào nhà mặc cái áo."Trình Nhiễm chạy vội vào nhà lấy cái áo khoác trên mắc rồi chạy ra ngoài. Ai ngờ, thấy Tần Tư Lăng đã đứng ở cổng từ bao giờ. Trước khi xe cứu thương tới đưa Đỗ Thanh Xảo đi thì cảnh sát đã ập tới rồi. Tần Minh thật sự không hiểu là ai đã to gan báo cảnh sát. Anh ta và Tần Thiến đang bị dẫn ra xe về đồn thì xe cứu thương đến đưa Đỗ Thanh Xảo đi. Một buổi tối mà xảy ra bao nhiêu chuyện. Đợi cho mọi thứ lắng xuống rồi, Tần Tư Lăng mới từ trong mật thất đi ra. Gương mặt của hắn không chút biểu cảm bước từng bước, từ trên tầng đi xuống. Quản gia vội vàng phân phó người dọn dẹp mọi thứ. Tần Tư Lăng đưa mắt liếc nhìn vũng máu dưới đất thì tỏ ra vô cùng ghét bỏ. Cái đám khốn kia lại dám vào biệt thự của hắn như nơi không người mà bắt đầu giở trò. Dù sao thì hắn cũng đã lấy lại trí nhớ rồi. Tất cả mọi chuyện phải bắt đầu lại. Nếu dám có gan hại hắn và Trình Nhiễm thì... Hắn nhất định trả gấp bội lần. "Quản gia, ông cho người dọn dẹp sạch sẽ chút. Nhớ phải khử khuẩn cho tôi. Trừ ảnh cưới của tôi và Trình Nhiêm thì tất cả những gì Tần Minh chạm vào đem vứt hết đi, thay cái mới." "Có phải thay chỗ sàn nhà dính máu không ạ?" "Sáng mai cho người đến cậy gạch lật hết đi. Thay cái gạch mới vào. Cái đống vi khuẩn đó phải được ném đi hết. Biệt thự của tôi không được dính dáng bất cứ con vi khuẩn của đám người đó!" Cách nói chuyện này của Tần Tư Lăng thì quản gia cũng quá quen rồi nên chỉ vâng dạ rồi làm theo. Tần Tư Lăng của lúc mất trí nhớ và lúc nhớ lại quả nhiên vẫn mang phong thái khác nhau. Trình Nhiễm qua trận sốt lần này tỉnh dậy, chỉ sợ lại phải hứng chịu một cơn thịnh nộ đại hồng thủy của hắn mà thôi. *** Sáng hôm sau, Trình Nhiễm từ trong giấc ngủ ngon tỉnh dậy. Việc đầu tiên sau khi mở mắt là cô đưa tay sờ lên trán. Thấy bản thân đã hạ sốt thì cô mới thở phào nhẹ nhõm. Hôm qua chắc cô đã hành Tần Tư Lăng quá, không biết bây giờ hắn ra sao rồi? Dù sao thì cũng nhờ có hắn tận tình chăm sóc mà bệnh tình của cô mới có xu hướng tốt lên. Lâu lắm mới có một trận ốm, không dựa dẫm và sai vặt Tần tiên sinh thì thật là lãng phí cơ hội ngàn năm có một. Trình Nhiễm còn đang vui vẻ thì đột nhiên có một nhóm người giúp việc nữ đi vào, giúp cô dậy thay quần áo và làm vệ sinh cá nhân một cách rất đột ngột. Trình Nhiễm cảm thấy cái cảnh tượng này có hơi quen quen. Cho đến khi cô được đưa đến trước bàn ăn, đối diện với Tần Tư Lăng thì mọi thắc mắc của cô dường như bắt đầu có lời giải đáp. Cái phong thái lãnh đạm, đúng giờ như vậy... Chẳng lẽ... Thấy cô mãi không chịu ngồi xuống, Tần Tư Lăng bình thản đưa tay nhìn đồng hồ, nói. "Em còn 10 phút ăn sáng rồi cùng anh đến gặp ông bà nội." "Tư Lăng? Không phải hôm qua em đã nói rằng tạm thời chúng ta phải giấu chuyện chúng ta trở về rồi đi tìm hung thủ gây ra tai nạn máy bay sao?" Cô vẫn chưa thể tin chỉ trong một đêm mà Tần Tư Lăng có thể nhớ lại nên muốn dò xét hắn. Chẳng lẽ, trong lúc cô bị ốm thì đã xảy ra chuyện gì mà cô không biết khiến Tần Tư Lăng nhớ lại sao? Nếu đúng là như vậy thì... Nghĩ đến đây, Trình Nhiễm không dám nghĩ tếp nữa. Trong khi Tần Tư Lăng mất trí nhớ thì cô đã nói dối hắn không biết bao nhiêu lần, lại còn chiếm cả tiện nghi của hắn nữa. Lúc này, Tần Tư Lăng từ từ buông chiếc thìa xuống, từ tốn lấy khăn lau miệng coi như dùng xong bữa. Hắn quay lại nhìn Trình Nhiễm khiến cho cô không rét mà run, hơi lùi lại phía sau. "Lá gan của em càng ngày càng lớn rồi. Em muốn thay chồng em làm mọi việc sao?" "Ông xã, anh đang nói gì... Em không hiểu..." "Thời gian mà anh mất trí nhớ, em đã lừa anh tổng cộng 30 lần, nói dối 20 lần mà tự ý quyết định 2 lần. Trình Nhiễm, em rất giỏi, giỏi hơn cả anh tưởng tượng." Trình Nhiễm nghe xong khóc không ra nước mắt. Ngay cả vấn đề cô muốn mang thai thôi mà sao nó khó quá. Lừa Tần Tư Lăng như vậy cô cũng thấy có lỗi lắm. Nhưng cô cũng hết cách rồi. Chỉ là cô phải suy nghĩ đến tương lai và cảm nhận của ông bà nội muốn có cháu bế mà thôi. Lừa hắn cũng chỉ vì cô bất đắc dĩ mới làm như vậy. "Còn không mau qua ăn sáng? Mới khỏi bệnh không được bỏ bữa. Từ giờ anh sẽ giám sát chặt chẽ khẩu phần ăn của em. Ăn không hết, ăn gấp đôi." "Dạ." Hiện tại thì Trình Nhiễm chẳng dám làm cho Tần Tư Lăng giận nữa. Sáng nay như vậy cũng khiến cô như muốn nhũn cả chân tay rồi. Bữa sáng hôm nay Trình Nhiễm ăn xong rất đúng giờ. Cô dược phép nghỉ ngơi nửa tiếng rồi cùng Tần Tư Lăng lên xe đi đến Biệt Viện của Tần Gia. Tuy nhiên, đi dược nửa đường thì Tần Tư Lăng lại đổi ý muốn đến sở cảnh sát trước, sau đó đến công ty và cuối cùng mới đến gặp ông bà nội. Quản gia cũng đã kể cho Trình Nhiễm những chuyện xảy ra đêm qua nên cô cũng nắm rõ được phần nào. Tần Minh và Tần Thiến bị dẫn về đồn, chắc có lẽ do đắc tội gì với chồng của cô hoặc là... Hai người họ mới chính là hung thủ mới khiến cho Tần Tư Lăng tức giận như vậy. "Sau này, cấm không được cười với người khác nữa!" Đang yên đang lành bỗng dưng Tần Tư Lăng quay sang dặn dò Trình Nhiễm khiến cho cô giật mình, suýt nữa quỵ tim. Ông tướng này, có thể đừng hành động một cách bất ngờ vậy không? Cô sợ cô không chết vì già mà chết sớm vì bị dọa mất. "Anh vô lí thế? Em cười với người ta là phép lịch sự tối thiểu. Em không thể lúc nào cũng mang cái mặt lạnh đối diện với người khác được." Tại vì hôm qua Tần Tư Lăng thông qua camera giám sát nhìn thấy Tần Minh ngắm nhìn bức hình của Trình Nhiễm cười khiến hắn vô cùng khó chịu. Mà vị đầu đất Tần Tư Lăng này lại không hề biết đấy là biểu hiện của sự ghen tuông. "Trình Nhiễm... Sau này không cho đi làm nữa!" "Em không đi làm thì làm sao có tiền?" "Em nghĩ chồng em thiếu tiền sao? Với cái mặt thu hút ong bướm này của em thì tốt nhất là nên ở nhà. Tránh cho mấy con lợn kia dán mắt vào!" Thật sự là ngày hôm nay Tần Tư Lăng cứ nóng lạnh thất thường khiến cô cảm thấy rất mệt mỏi. "Anh đừng có mà ỷ quyền ức hiếp em. Em... Em... sẽ..." "Sẽ làm sao?" Gương mặt của Tần Tư Lăng ngày càng lại gần, sát với mặt của Trình Nhiễm hơn. Cô thẹn quá hóa giận, lập tức bùng nổ. "Em sẽ mách bà nội. Tần Tư Lăng, em biết em lừa anh là em sai, nhưng anh cũng đừng lấy lí do này mà cấm đoán em. Trên giấy tờ hôn nhân, em và anh đều bình đẳng đấy! Còn nữa... Em sẽ sinh con! Anh đừng hòng mà ngăn cấm em!" Trình Nhiễm nói xong thì lập tức bị chột dạ. Cô vừa rồi... Đang mắng Tần Tư Lăng? Chết, sao cô lại có thể để cơn giận lấn át mà không suy nghi cơ chứ? Có khi nào, Tần Tư Lăng sẽ thịt cô không? Hay cho cô du hành với mấy em cá mập của hắn? "Em... Không có... Cố... Ý... Em..." Vừa nãy mới nổi nóng mà lát sau đã hối hận xin lỗi thì chỉ có duy nhất Trình Nhiễm thế thôi. Cứ tưởng Tần Tư Lăng sẽ giận, ai ngờ hắn chỉ thở dài rồi nắm chặt lấy hai bả vai của cô. "Anh sẽ cho phép chúng ta có con. Tuy nhiên, chỉ được phép sinh con gái. Nếu em dám sinh con trai thì nghĩ cũng đừng nghĩ sinh nữa!" "Tần Tư Lăng, bộ con trai em có đắc tội gì với anh hả? Anh thiên vị nó cũng vừa thôi chứ!" ......

hôm nay tần tiên sinh lại ghen