Truyện Yêu thượng giọng thấp pháo nam thần (vòng giải trí) - Hoàn - Yêu thượng giọng thấp pháo nam thần (vòng giải trí) - Hoàn trên di động. Vui đọc truyện Cùng nam minh tinh yêu đương là một loại thế nào thể nghiệm? Thông cáo (xin phé
Với ông Hùng, người làng Bái Ân đã không giấu nổi sự xúc động mỗi khi nhớ lại nơi tổ tiên của ông bao đời sinh ra, lớn lên, trưởng thành và rồi lại nằm xuống nơi đây. Ông kể, nhà ông gần khu chợ Bưởi, cách Hồ Tây có vài trăm mét, có những ngày mùa hè trời nóng không thể nào ngủ được, ông lại rủ bạn bè ra hồ bơi lội và bắt cá.
Phim Sát Phá Lang 1 - Kill Zone 2005 thuyết minh vietsub Là một trong những bộ phim boom tấn được chờ đợi nhất trong năm 2005, nếu như Từ , Xem phim Long Hổ Môn - long Tiger Gate (2006) vietsub thuyết minh không những là bộ phim truyền hình rất thành công, đánh dấu cột mốc quan
Chân Tử Đan từng đóng vai trò nhà sản xuất và đồng sản xuất cho 5 phim: Họa bì, Đảo hỏa tuyến, Long Hổ Môn, Nụ hôn sát nhân, Chiến lang truyền thuyết. Năm 1997 ông từng mở hãng phim tên là Bullet nhưng nay đã giải tán. Làm mẫu cho nhân vật trong game
Các truyền thuyết khác như Phù Đổng Thiên Vương miêu tả một cuộc xâm lấn của giặc Thương Ân vào thời Hùng Vương thứ 6, Mai An Tiêm miêu tả sự khai phá vùng đất phía nam ( Thanh Hóa) với giống hoa quả mới ( dưa hấu ), Sự tích trầu cau giải thích về phong tục ăn trầu Nguyên nhân chấm dứt [ sửa | sửa mã nguồn]
Truyền thuyết bà Poh Nagar - Thiên Y A Na hay Bà mẹ xứ sở Lang Lại Nhị đại tướng quân và Tân Ngạc Ngư Long Vùng Hoa Lư (Ninh Bình) có tục thờ rái cá, sau đó tục này lan dần về miền trung và miền nam theo chiều mở rộng của đất nước.
muqUqs. Editor Mai_kariBeta Kaori0kawaViệc tổ kiến lại bộ tư lệnh tác chiến đặc chủng Trung Quốc khiến cho quân đội trong ngoài nước quan tâm, mà ban lãnh đạo gồm tư lệnh, phó tư lệnh cùng tham mưu trưởng càng khiến người khác chú ý. Gia thế Lôi Hồng Phi cùng Ninh Giác Phi hiển hách, nhưng Lâm Tĩnh xuất thân bình dân, ba người đều có chiến công hiển hách, là danh tướng trong chiến tranh. Ngoại trừ các tư liệu nghiên cứu chính quy, có vài người biết rõ ba người lại ham thích buôn chuyện đem thành tích ba người ra xếp hạng, lần lượt là Lâm Tĩnh, Ninh Giác Phi, Lôi Hồng Phi, rồi trêu chọc Lôi tư lệnh trái ôm phải ấp, diễm phúc không Hồng Phi chưa bao giờ vào mấy trang web của nội bộ quân đội, bởi vậy cũng không biết mấy tin đồn buồn chán này. Lịch sử bộ đội đặc chủng có từ rất lâu, nhưng lại có một binh chủng độc lập vừa được xây dựng, công tác thiên đầu vạn tự, cho dù có tham mưu trưởng phụ tá, vẫn cần y ra quyết định cuối cùng, bởi vậy y bề bộn nhiều việc, cũng may có Ninh Giác Phi cùng Lâm Tĩnh là hai trợ thủ phối hợp cùng y rất ăn ý, mới giảm nhiều áp lực cho bận rộn thì thời gian qua rất nhanh, chớp mắt đã tới nguyên đán 2056, đây chính là tháng bận rộn nhất của tất cả các ngành nghề, Lôi Hồng Phi cũng không ngoại lệ, vừa phải họp, vừa phải kiểm tra công tác. Trung Ương yêu cầu các nơi phải bảo đảm an toàn trong tết, để mọi người có thể bình an trải qua cái tết yên bình, khiến toàn bộ bộ đội phản ứng rất nhanh cùng hệ thống phòng cháy chữa cháy, cảnh sát, tình báo đi vào trạng thái chuẩn bị chiến đấu, tùy thời ứng phó tình huống đột ngày đều bận rộn đến trời tối đen, nếu như không có sổ điện tử ghi chép nhắc nhở, Lôi Hồng Phi khẳng định sẽ quên mất ngày sinh nhật của Lăng Tử thanh niên có thân thể suy nhược kia đã từng là người yêu của y, nhưng y lại không biết quý trọng, phụ tình cảm của cậu, đợi khi mất rồi mới thấy hối tiếc, thấy cậu vì hoàn thành nhiệm vụ mà hy sinh tính mạng, trái tim y đau như xé, thường thường đau đến khó có thể chịu được, nhưng chỉ có thể gắng gượng, yên lặng nuốt quả đắng vào Tử Hàn đã từng đến đại đội Dã Lang Tân Cương khảo sát, Lâm Tĩnh vì muốn báo thù, để cậu làm mồi, bắt được thủ phạm đứng phía sau vụ thảm sát toàn bộ cả nhà hắn, Mohammed, nhưng lại khiến cậu bị thương, Lôi Hồng Phi nghe thấy liền tức giận, đánh Lâm Tĩnh một trận, cho tới bây giờ, chỉ cần nghĩ tới việc đó y liền thấy không vui, để giải tỏa cơn giận. Vết thương vì trúng đạn của Lăng Tử Hàn đã sớm lành rồi, nhưng thân thể khôi phục rất chậm, thường thường phát bệnh, chỉ có thể nằm trên giường nghỉ ngơi, nhất là vào mùa đông lạnh, cậu càng khó chịu trong người, điều này khiến Lôi Hồng Phi cảm giác rất khó nhật Năm nay của Lăng Tử Hàn trúng ngày mùng 4/1, khắp chốn đều là bầu không khí sung sướng, doanh trại cũng không ngoại lệ, bộ tư lệnh đặc chủng tác chiến cũng treo lên vài chiếc đèn lồng nhỏ cùng băng rôn đủ màu để làm đẹp, tạo không khí. Lôi Hồng Phi cảm thấy không hài lòng với việc này, nhưng cũng không phản rằng là tết âm lịch, nhưng y chỉ ở nhà 2 ngày, cùng cha mẹ ăn bữa cơm đoàn viên, mùng 1 cùng cha mẹ đi thăm bằng hữu thân thích, sau đó trở về bộ tư lệnh tiếp tục công tác. Tới mùng 4, y lập tức xử lý toàn bộ công việc quan trọng, sau đó liền nói 1 tiếng với sĩ quan phụ tá cho mình, rồi đi thang máy tới ga ra lái xe đến Mai được nửa đường, y thấy có khá nhiều tiệm May Flower Cake House 1 trên đường, tuy rằng biết Lăng Tử Hàn ít khi ăn món điểm tâm ngọt, nhưng nghĩ sinh nhật cũng cần một cái bánh bánh gato để hợp hoàn cảnh, liền dừng xe lại ven đường mua một cái bánh sinh nhật hoa chưa bao giờ mua những thứ này, đây là lần đầu tiên mua một cái bánh gato lớn vậy tiến vào Lăng gia, Đồng Duyệt cùng Lăng Nghị đang ngồi trong phòng khách, thấy y liền vui vẻ.“Thằng nhóc con này, bận thế mà còn đi mua bánh gato làm gì?” Lăng Nghị cười lắc đầu, “Mau tới ngồi.”Lôi Hồng Phi đặt cái hộp lớn lên trên bàn cơm, lúc này mới khoái trá mà nói “Chú Lăng, chú Đồng, chúc hai người năm mới vui vẻ, Tử Hàn có ở nhà không?”“Ừ.” Đồng Duyệt có chút uể oải, nhưng vẫn cười. “Tử Hàn đi công tác 1 tuần, ngày hôm trước mới vừa về, vừa đến nhà đã ngã bệnh, bây giờ còn nằm trên lầu.”Lôi Hồng Phi lấy làm kinh hãi, “Vậy có bị nặng không?”“Không có gì nghiêm trọng.” Đồng Duyệt thở dài, “Đã cho nó uống thuốc, bệnh đã được khống chế, chỉ cần tĩnh dưỡng nhiều là được.”“À, vậy con lên đó xem.” Lôi Hồng Phi ở đây không hề khách sáo, vừa nói 1 tiếng đã lập tức chạy lên chỉ ba bước hai bước đã chạy đến tầng 2, tới trước cửa phòng ngủ Lăng Tử Hàn, nhưng không có lỗ mãng đẩy cửa vào, mà lại nhã nhặn nhẹ nhàng gõ. Y sợ Lăng Tử Hàn đang ngủ, nếu lỗ mãng xông vào sẽ đánh thức cậu, nên không nhanh cửa liền mở, Vệ Thiên Vũ ở trong phòng, thấy y liền mỉm cười gật đầu chào y “Tử Hàn tỉnh rồi, cậu vào đi.” Lôi Hồng Phi cũng khách khí cười cười với y, lúc này mới đi Tử Hàn mới vừa tỉnh không lâu, đang ngồi dựa đầu vào giường uống nước nóng, cảm giác cốt tủy toàn thân cũng dần bớt đi đau nhức, cũng có chút tinh thần. Thấy Lôi Hồng Phi tiến đến, trong ánh mắt cậu có chút vui vẻ, nhẹ nhàng mà nói “Quan ư lệnh đại giá quang lâm.”Lôi Hồng Phi ngồi vào bên giường cậu, cẩn thận nhìn cậu, thấy cậu mặc dù tiều tụy nhưng trạng thái cũng không tệ lắm, lúc này mới yên tâm, cười khoát tay áo “Khen là phải thật lòng, em đừng có ở đó mà xem thường anh.”“Sao lại thế chứ.” Lăng Tử Hàn vô lực cười cười, “Em đang vui giùm anh mà.”“Được rồi, không khí lực thì đừng có cãi.” Lôi Hồng Phi liền kéo chăn lại cho cậu, quan tâm mà nói. “Trời lạnh nên mọi người đều ở nhà mừng năm mới, em cũng đừng chạy loạn ra ngoài, sao công tác lại không giao cho người khác đi? Em có nhiều trợ lý vậy để làm gì? Sao việc gì cũng cần em đích thân ra tay vậy chứ?” Nói xong y có chút tức Tử Hàn thoải mái y, “Em không sao, dù chỉ nằm nhà ăn rồi ngủ, ngủ rồi ăn, thì cũng sinh bệnh mà thôi, không phải do công việc. Lần này đi công tác là vì có chuyện quan trọng cần làm, phải đích thân em đi, anh cũng đừng trút giận lên đầu trợ lý của em.”Vệ Thiên Vũ thấy cậu nói nhiều như vậy, không khỏi có chút lo lắng, liền đi tới tiếp nhận câu chuyện, mỉm cười hỏi Lôi Hồng Phi, “Hôm nay có bận lắm không? Lúc lễ mừng năm mới bên anh có nhiều việc không?”“Rất bận, bất quá hôm nay là sinh nhật Tử Hàn, dù thế nào tôi cũng phải ghé qua thăm em ấy.” Lôi Hồng Phi cũng cảm thấy bầu không khí có chút trầm trọng, liền cười, “Tôi trốn đó, có lẽ Giác Phi còn đang tăng ca, còn con sói kia thì đang ở Tân Cương, đang giám sát cơ sở quan binh, chắc là giờ chưa về đâu.”Y vừa dứt lời, cửa phòng đang khép hờ liền bị đẩy ra, Lâm Tĩnh mặc thường phục xuất hiện tại cửa, khẽ hừ 1 tiếng, “Anh biết trốn việc, chẳng lẽ tôi không biết? Cái này gọi là thượng bất chính hạ tắc loạn.”Lăng Tử Hàn cùng Vệ Thiên Vũ đều bị câu nói của hắn chọc cười, Lôi Hồng Phi cợt nhả mà nói “Đây là thái độ với thượng cấp của cậu đó hả?”Lâm Tĩnh chẳng thèm nhìn y một cái “Tôi không nhận ra anh.” Sau đó đi tới bên giường, cúi người cẩn thận đánh giá Lăng Tử Hàn, thân thiết nói, “Sao lại không cẩn thận như vậy? Sức khỏe cậu không tốt, dễ bị cảm lạnh, phải cẩn thận chứ.”“Ừ, tôi biết mà,” Lăng Tử Hàn dễ chịu nói, “Kỳ thực bệnh tình lần này của tôi không nặng lắm, nghỉ ngơi hai ngày thì tốt rồi.”“Vậy là tốt rồi.” Lâm Tĩnh không dám nói nhiều, sợ ảnh hưởng tâm tình cùng bệnh tình của cậu, liền lấy ra một cái hộp nhỏ được gói tinh mỹ đưa cho cậu, “Đây là quà tặng cậu, sinh nhật vui vẻ, trường mệnh bách tuế.”Đây là lần đầu tiên Lâm Tĩnh chính thức tặng quà cho cậu, Lăng Tử Hàn cao hứng tiếp nhận, dưới sự giúp đỡ của Vệ Thiên Vũ mà mở giấy gói quà, mở hộp. Bên trong là một cái máy giám sát sức khỏe hình vòng, có kiểu dáng là hạc bên gốc tùng, có thể dùng làm vòng cổ, cũng có thể dùng làm lắc tay, nó có thể có thể kiểm tra triệu chứng bệnh tật sinh mạng của người đeo nó bất cứ lúc nào, nếu một ngày mà gặp tình huống khẩn cấp khiến giá trị an toàn vượt qua giới hạn sẽ liên lạc báo cảnh sát, vừa thực dụng lại tinh xảo. Lăng Tử Hàn chưa kịp hé răng thì Vệ Thiên Vũ đã vui vẻ nói “Cái này tốt, cám ơn nhé.” Sau đó liền đóng hộp lại đặt lên bàn bên cạnh, tuy rằng thứ này là Lâm Tĩnh tặng, theo lý thuyết không có vấn đề, nhưng phải để anh kiểm tra đo lường xác nhận an toàn mới yên Tử Hàn cũng không quá để ý đến bệnh tình của mình, nhưng vẫn cười với Lâm Tĩnh “Anh suy nghĩ thật chu đáo.”“Cậu dùng tốt là được rồi.” Thanh âm Lâm Tĩnh rất ôn nhu, nụ cười đều là sự vui sánh thì cái bánh gato của Lôi Hồng Phi có vẻ lấy lệ quá. Y gãi gãi đầu, dày mặt nói “Tử Hàn, hôm nay anh quá vội nên chưa kịp mua quà, sau này sẽ tặng bù cho em.”Lăng Tử Hàn là tri kỷ của y, cũng không thấy có gì không ổn, chỉ cười nói “Được.”Lâm Tĩnh không thể tưởng tượng nổi nhìn thoáng qua người bên cạnh, quay đầu nói với Lăng Tử Hàn “ Tử Hàn, một người phải thô lỗ đến thế nào mới có thể làm ra cái chuyện này chứ?”Lăng Tử Hàn nhịn không được cười ra tiếng, “Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời, thói quen luôn rồi. Hồng Phi khi làm việc sẽ không tùy tiện thế đâu? Nếu không tham mưu trưởng như anh đã bận rộn chết rồi.”Đầu tiên là Lôi Hồng Phi bị câu nói kia của Lâm Tĩnh làm tức giận,sau đó được Lăng Tử Hàn trấn an, liền đắc ý dào dạt mà nói “Tôi với Tử Hàn nhiều năm tình cảm như vậy, chỉ bằng 1, 2 câu nói của cậu sao có thể gây xích mích được?”Lâm Tĩnh hơi hơi bĩu môi “Tôi đã thấy qua nhiều người không có chỉ số thông minh, nhưng lại chưa thấy chỉ số thông minh nào lại là số âm đến vậy, giờ thì hiểu rồi.”Lôi Hồng Phi ở trước mặt Lăng Tử Hàn luôn luôn không biết xấu hổ, lúc này thẹn quá hóa giận, liền nhảy dựng lên “Hey, cậu đừng có được một tấc lại muốn tiến một thước, muốn chọc giận tôi à, để tôi xử cậu thế nào.”Lâm Tĩnh tà tà liếc mắt nhìn y, lười biếng nói “Muốn xử tôi thế nào, nói nghe chút coi, chẳng lẽ là quan báo tư thù?”Câu nói khiến Lôi Hồng Phi cũng hết cách, chỉ có thể phẫn nộ ngồi xuống, “Quên đi, hôm nay là sinh nhật Tử Hàn, nể mặt em ấy tôi không thèm tính toán với dã lang không có kiến thức như cậu. Không quan tâm là người hay lang, chỉ cần thêm từ “Dã” vào, toàn bộ đều không văn hóa, tôi không chấp nhặt với cậu.”Lăng Tử Hàn bị hai người họ chọc cười liên tục, cuối cùng liền ho. Ba người vây quanh ở bên giường liền lập tức chăm sóc cho cậu, Vệ Thiên Vũ nhẹ nhàng vỗ lưng cậu, Lôi Hồng Phi liền đi lấy 1 ly nước ấm cho cậu, Lâm Tĩnh thì đỡ cậu. Lăng Tử Hàn uống hai ngụm nước, thở phì phò “Không sao, em không sao cả.”Vệ Thiên Vũ biết rõ tình hình cậu, nên không lo lắng nhiều. Nhưng Lôi Hồng Phi cùng Lâm Tĩnh lo lắng hiện rõ, cũng không cười nữa, chỉ nhìn chằm chằm cậu, Lăng Tử Hàn dựa người ngồi lên, cười cười với họ, lần thứ hai nhấn mạnh “Em thật sự không có việc gì cả.”Lôi Hồng Phi cùng Lâm Tĩnh cũng không tin, nhưng không dám hỏi bậy, chỉ có thể cùng nhau gật này, Đồng Duyệt đi đến, ôn hòa nói với bọn họ “Xuống ăn cơm nào.”
Thể loại Đam mỹ, hiện đại đô thị, 1×1, cường công cường thụ, chiến tranh quân sự, HENhân vật Lôi Hồng Phi x Lâm Tĩnh Phi Hổ & Dã Lang, Vệ Thiên Vũ x Lăng Tử Hàn + hằng hà vô số nhân vật “chính” & hằng hà vô số tình địch “phụ” trong Ngân dực liệp thủ bỗng nhiên nhảy ra và chớp nhoáng biến mấtTình trạng dài 162 chương Chính văn + Phiên KAORI0KAWABeta MAI_KARITrong mắt Lôi Hồng Phì thì Lâm Tĩnh chỉ là một con người có vẻ ngoài đẹp một chút ngoài ra không có gì nổi trội hơn lại trong mắt Lắm Tĩnh thì Lôi Hồng Phi là một người anh em tốt cũng như là một đối thủ tốtĐây chính là ở Trung Quốc vài chục năm về sau, sở hữu khoa học kỹ thuật cực kỳ tân tiến, cũng có mối quan hệ quốc tế khá căng họ một người là Phi Hổ, một người là Dã Lang, ở trong giới chính trị khó bề phân biệt thực giả, tìm kiếm vị trí thích hợp cho bản thân bề bộn lo toan, giữa cô đơn trống trải, giữa chiến đấu khốc liệtCầu mong một bóng hình kề cạnhCầu mong một hơi ấm vấn vươngCùng với một tình yêu đâm chòi nảy lộc, truyền thuyết nảy Hổ mạnh mẽ, chúa tể sơn lâmDã Lang kiên cường, quân vương sa mạcHọ là anh em, là chiến hữu, là đồng nghiệp, là kình địchHai người họ không ngừng từ xa ganh đua nhau, nhưng cũng luôn kề cận hỗ trợ nhauĐây là một câu chuyện về cuộc đụng độ của hai mãnh thú====Một người với nỗi ân hận về một tình yêu đã lỡ tay đánh mất một cách ngu ngốc,Một người với nỗi day dứt về một gia đình đã bị cướp đi một cách tàn nhẫn,Họ là hai con mãnh thú với trái tim đầy tổn thương.====Một người xuất thân từ gia đình quyền thế,Một người xuất thân từ gia đình bình dân,Họ xuất thân khác nhau, với ước mơ khác nhau, với quá trình trải nghiệm khác nhau, nhưngHọ lại có cùng sự nhiệt huyết và trung thành, dùng trái tim cháy bỏng cùng lý trí lãnh tĩnh để thực hiện các nhiệm vụ khó khăn gian khổ;Họ đều có tướng mạo, có tài năng, đều là nhân tài được mọi người chú ý;Họ đều dựa vào chính năng lực của mình, dùng máu và thanh xuân của chính mình để khẳng định vị trí cho chính bản thân là hai con mãnh thú đầy mạnh mẽ, kiên cường, là vua một cõi, là quân một phương.=====Khi hai mãnh thú chạm trán nhau, kết cục của các câu chuyện sẽ luôn là cảnh máu tanh, chiến đấu một mất một còn,Nhưng hai người họ lại tạo ra một truyền thuyết khác từ câu chuyện khứ họ cùng nhau đối mặtHiện tại họ cùng nhau sánh bướcTương lai họ cùng nhau vươn tớiGiữa chiến trường khốc liệt, họ cùng nhau chiến đấuGiữa chính trị mưu mô, họ cùng nhau chống chọiGiữa cuộc sống cô đơn, họ cùng nhau bầu bạnTừ đầu, hai người họ là kình địchSau đó là chiến hữuRồi trở thành anh em, thân hữuTừ khi nào, mối quan hệ lại trở nên gần gũi hơn cả thân hữu?Từ khi nào, sự tồn tại của đối phương ở bên cạnh mình lại trở nên quá hiển nhiên?Từ khi nào, cảm giác an bình khi ở bên cạnh đối phương lại quá đỗi quen thuộc?Từ khi nào, trái tim đã khắc ghi bóng hình đối phương?Hãy cùng đọc Hổ Lang truyền thuyết, để biết hai người họ đã tạo ra truyền thuyết như thế nào nhé!
虎狼传说 MÃN TỌA Y QUAN THẮNG TUYẾT 满座衣冠胜雪 Thể loại Đam mỹ, hiện đại đô thị, 1×1, cường công cường thụ, chiến tranh quân sự, HE Nhân vật Lôi Hồng Phi x Lâm Tĩnh Phi Hổ & Dã Lang, Vệ Thiên Vũ x Lăng Tử Hàn + hằng hà vô số nhân vật “chính” & hằng hà vô số tình địch “phụ” trong Ngân dực liệp thủ bỗng nhiên nhảy ra và chớp nhoáng biến mất Tình trạng Hoàn. Độ dài 162 chương Chính văn + Phiên ngoại. Tình trạng edit Hoàn. Nhạc chủ đề Mạt Nhật Chi Luyến – Trương Trí Thành Tình yêu ngày tận thế – Trương Trí Thành EDITOR MAI_KARI BETA KAORI0KAWA Văn án Đối với Lôi Hồng Phi mà nói, Lâm Tĩnh chỉ là một người có bộ dáng đẹp, nhưng cũng không có gì hơn. Đối với Lâm Tĩnh mà nói, Lôi Hồng Phi là người anh em tốt, cũng là một đối thủ tốt. Đây chính là ở Trung Quốc vài chục năm về sau, sở hữu khoa học kỹ thuật cực kỳ tân tiến, cũng có mối quan hệ quốc tế khá căng thẳng. Bọn họ một người là Phi Hổ, một người là Dã Lang, ở trong giới chính trị khó bề phân biệt thực giả, tìm kiếm vị trí thích hợp cho bản thân mình. Mai_kari Giữa bề bộn lo toan, giữa cô đơn trống trải, giữa chiến đấu khốc liệt Cầu mong một bóng hình kề cạnh Cầu mong một hơi ấm vấn vương Cùng với một tình yêu đâm chòi nảy lộc, truyền thuyết nảy sinh. Phi Hổ mạnh mẽ, chúa tể sơn lâm Dã Lang kiên cường, quân vương sa mạc Họ là anh em, là chiến hữu, là đồng nghiệp, là kình địch Hai người họ không ngừng từ xa ganh đua nhau, nhưng cũng luôn kề cận hỗ trợ nhau Đây là một câu chuyện về cuộc đụng độ của hai mãnh thú ==== Một người với nỗi ân hận về một tình yêu đã lỡ tay đánh mất một cách ngu ngốc, Một người với nỗi day dứt về một gia đình đã bị cướp đi một cách tàn nhẫn, Họ là hai con mãnh thú với trái tim đầy tổn thương. ==== Một người xuất thân từ gia đình quyền thế, Một người xuất thân từ gia đình bình dân, Họ xuất thân khác nhau, với ước mơ khác nhau, với quá trình trải nghiệm khác nhau, nhưng Họ lại có cùng sự nhiệt huyết và trung thành, dùng trái tim cháy bỏng cùng lý trí lãnh tĩnh để thực hiện các nhiệm vụ khó khăn gian khổ; Họ đều có tướng mạo, có tài năng, đều là nhân tài được mọi người chú ý; Họ đều dựa vào chính năng lực của mình, dùng máu và thanh xuân của chính mình để khẳng định vị trí cho chính bản thân mình. Họ là hai con mãnh thú đầy mạnh mẽ, kiên cường, là vua một cõi, là quân một phương. ===== Khi hai mãnh thú chạm trán nhau, kết cục của các câu chuyện sẽ luôn là cảnh máu tanh, chiến đấu một mất một còn, Nhưng hai người họ lại tạo ra một truyền thuyết khác từ câu chuyện đó. Quá khứ họ cùng nhau đối mặt Hiện tại họ cùng nhau sánh bước Tương lai họ cùng nhau vươn tới Giữa chiến trường khốc liệt, họ cùng nhau chiến đấu Giữa chính trị mưu mô, họ cùng nhau chống chọi Giữa cuộc sống cô đơn, họ cùng nhau bầu bạn Từ đầu, hai người họ là kình địch Sau đó là chiến hữu Rồi trở thành anh em, thân hữu Từ khi nào, mối quan hệ lại trở nên gần gũi hơn cả thân hữu? Từ khi nào, sự tồn tại của đối phương ở bên cạnh mình lại trở nên quá hiển nhiên? Từ khi nào, cảm giác an bình khi ở bên cạnh đối phương lại quá đỗi quen thuộc? Từ khi nào, trái tim đã khắc ghi bóng hình đối phương? Hãy cùng đọc Hổ Lang truyền thuyết, để biết hai người họ đã tạo ra truyền thuyết như thế nào nhé! MỤC LỤC Chính văn Tiết tử Chương 01 ~~~ Chương 02 ~~~ Chương 03 Chương 04 ~~~ Chương 05 ~~~ Chương 06 ~~~ Chương 07 Chương 08 ~~~ Chương 09 ~~~ Chương 10 Chương 11 ~~~ Chương 12 ~~~ Chương 13 ~~~ Chương 14 Chương 15 ~~~ Chương 16 ~~~ Chương 17 Chương 18 ~~~ Chương 19 ~~~ Chương 20 ~~~ Chương 21 Chương 22 ~~~ Chương 23 ~~~ Chương 24 Chương 25 ~~~ Chương 26 ~~~ Chương 27 ~~~ Chương 28 Chương 29 ~~~ Chương 30 ~~~ Chương 31 Chương 32 ~~~ Chương 33 ~~~ Chương 34 ~~~ Chương 35 Chương 36 ~~~ Chương 37 ~~~ Chương 38 Chương 39 ~~~ Chương 40 ~~~ Chương 41 ~~~ Chương 42 Chương 43 ~~~ Chương 44 ~~~ Chương 45 Chương 46 ~~~ Chương 47 ~~~ Chương 48 ~~~ Chương 49 Chương 50 ~~~ Chương 51 ~~~ Chương 52 Chương 53 ~~~ Chương 54 ~~~ Chương 55 ~~~ Chương 56 Chương 57 ~~~ Chương 58 ~~~ Chương 59 Chương 60 ~~~ Chương 61 ~~~ Chương 62 ~~~ Chương 63 Chương 64 ~~~ Chương 65 ~~~ Chương 66 Chương 67 ~~~ Chương 68 ~~~ Chương 69 ~~~ Chương 70 Chương 71 ~~~ Chương 72 ~~~ Chương 73 Chương 74 ~~~ Chương 75 ~~~ Chương 76 ~~~ Chương 77 Chương 78 ~~~ Chương 79 ~~~ Chương 80 Chương 81 ~~~ Chương 82 ~~~ Chương 83 ~~~ Chương 84 Chương 85 ~~~ Chương 86 ~~~ Chương 87 Chương 88 ~~~ Chương 89 ~~~ Chương 90 ~~~ Chương 91 Chương 92 ~~~ Chương 93 ~~~ Chương 94 Chương 95 ~~~ Chương 96 ~~~ Chương 97 ~~~ Chương 98 Chương 99 ~~~ Chương 100 ~~~ Chương 101 Chương 102 ~~~ Chương 103 ~~~ Chương 104 ~~~ Chương 105 Chương 106 ~~~ Chương 107 ~~~ Chương 108 Chương 109 ~~~ Chương 110 ~~~ Chương 111 ~~~ Chương 112 Chương 113 ~~~ Chương 114 ~~~ Chương 115 Chương 116 ~~~ Chương 117 ~~~ Chương 118 ~~~ Chương 119 Chương 120 ~~~ Chương 121 ~~~ Chương 122 Chương 123 ~~~ Chương 124 ~~~ Chương 125 ~~~ Chương 126 Chương 127 ~~~ Chương 128 ~~~ Chương 129 Chương 130 ~~~ Chương 131 ~~~ Chương 132 ~~~ Chương 133 Chương 134 ~~~ Chương 135 ~~~ Chương 136 Chương 137 ~~~ Chương 138 ~~~ Chương 139 ~~~ Chương 140 Chương 141 ~~~ Chương 142 ~~~ Chương 143 Chương 144 ~~~ Chương 145 ~~~ Chương 146 ~~~ Chương 147 Chương 148 ~~~ Chương 149 ~~~ Chương 150 Chương 151 ~~~ Chương 152 ~~~ Chương 153 ~~~ Chương 154 Chương 155 ~~~ Chương 156 ~~~ Chương 157 Chương 158 ~~~ Chương 159 ~~~ Chương 160 ~~~ Chương 161 ~~~ Chương 162 Phiên ngoại Cho tôi một ly vong tình thủy Chuyện tình Lâm Tĩnh x Vu Phong Phần 01 ~~~ Phần 02 100 câu hỏi Hổ Lang Phần 01 ~~~ Phần 02 Kịch truyền thanh Chưa xác định làm hay không ~~~~ HOÀN DOWNLOAD WORD
Browse Paid Stories Editor's Picks The Wattys Adventure Contemporary Lit Diverse Lit Fanfiction Fantasy Historical Fiction Horror Humor LGBTQ+ Mystery New Adult Non-Fiction Paranormal Poetry Romance Science Fiction Short Story Teen Fiction Thriller Werewolf Wattpad Picks Editors' Choice Where LGBTQIA+ stories live 🏳️🌈 Cottagecore Bad Vibes 🕯️ Cottagecore Good Vibes 🌻 From our Creators Wattpad Studios Hits The Watty Awards Community Happenings Wattpad Ambassadors Create a new story My Stories Helpful writer resources Wattpad programs & opportunities Writing contests
Hổ là một loài động vật vô cùng đặc biệt, chúng vừa có linh tính, lại có thể phân biệt người tốt xấu. Trong các truyền thuyết xa xưa kể về hổ cũng vô cùng ly kỳ. Những truyền thuyết về Hổ đều cho thấy đây là loài vừa có linh tính, lại có thể phân biệt người tốt xấu. Ảnh Artisoo Người mẹ kiếp trước tạo nghiệp, kiếp này biến thành hổ Năm Nghĩa Hy thứ 4 thời nhà Tấn, ở huyện Thái Mạt quận Đông Dương có một người tên là Ngô Đạo Tông, từ nhỏ đã mất cha, mãi cho đến khi trưởng thành vẫn chưa cưới được vợ, bình thường luôn sống cùng với mẹ. Một hôm nọ, Ngô Đạo Tông đi ra ngoài, có người hàng xóm nghe thấy trong nhà anh ta phát ra âm thanh cựa quậy soàn soạt, bèn rón rén bước vào trong xem thử, thì không thấy mẹ anh ta đâu cả, mà chỉ thấy một con hổ vằn đen đang ở bên trong. Người hàng xóm này sợ là con hổ sẽ ăn thịt mẹ của Ngô Đạo Tông, nên khua chiêng gõ trống triệu tập người dân trong làng cùng đến giải cứu. Trong lúc đám đông bao vây căn nhà, cầm những món đồ sắc nhọn đột ngột xông vào bên trong thì không thấy con hổ nữa, mà chỉ trông thấy người mẹ đang nằm trên giường như mọi ngày, thần thái nói chuyện cũng không có gì thay đổi. Bà ấy không hiểu tại sao nhiều người lại xông vào nhà mình như vậy. Đợi đến đêm khi Ngô Đạo Tông trở về, người mẹ nói với anh ta rằng “Những tội lỗi mà kiếp trước mẹ đã gây ra giờ phải chịu trừng phạt rồi, sắp tới sẽ xảy ra một số chuyện”. Thế là một tháng sau, người mẹ bỗng nhiên mất tích. Liên tiếp sau đó là rất nhiều vụ hổ làm chết người xảy ra trong toàn huyện, ai nấy đều bảo rằng đó là do một con hổ vằn đen gây ra. Người dân trong huyện đều sợ bị hổ ăn thịt, nên rất nhiều người đã tập trung lại để cùng đi bắt nó, tuy nhiên kết quả lại khiến vài người bị trọng thương. Người mẹ kiếp trước tạo tội nghiệp, kiếp này phải biến thành hổ để trả nợ. Ảnh Astrology Club Sau đó có người dùng cung tên bắn trúng vào ngực nó, rồi dùng chùy đâm vào bụng nó. Mọi người nhìn thấy con hổ chỉ còn thở lay lắt, biết rằng nó sống không nổi nữa mới bỏ đi. Nhưng con hổ này không chết ngay lúc đó, qua mấy ngày sau, nó chầm chậm về lại ngôi nhà của Ngô Đạo Tông, nhưng nó đã không thể hồi phục lại hình người được nữa, mà leo lên giường nằm đó rồi chết. Ngô Đạo Tông đau lòng gào khóc thảm thiết, sau đó an táng cho con hổ này như đang an táng cho mẹ của mình. Hổ hóa thân thành thiếu nữ Năm Thái Nguyên thứ 5 thời Tấn Hiếu Vũ Đế, ở huyện Tiều quận Tiều, có một người tên Viên Song do nhà nghèo nên được người ta thuê đi làm mướn. Một đêm nọ, khi anh ta đang trên đường về nhà thì gặp một cô gái, khoảng 15, 16 tuổi, dung mạo đoan trang. Viên Song tiến lên trước mặt cô gái hỏi chuyện, hai người tâm tình qua lại với nhau, kết quả cô gái đó đã trở thành vợ của Viên Song. Vài năm sau, tài sản nhà Viên Song ngày càng nhiều hơn, còn sinh được hai đứa con trai nữa. Lại qua 10 năm, gia đình họ đã trở thành phú hộ cực giàu có trong vùng. Sau này người dân trong làng mới phát hiện ra một chuyện, hễ trong làng có người nào vừa chết được đem đi mai táng, thì cô gái này sẽ chạy đến ngôi mộ, cởi hết quần áo và trang sức treo lên cây, lắc người một cái thì biến thành một con hổ. Con hổ này trèo lên mộ, đào lấy quan tài, và ăn xác chết bên trong đó. Sau khi ăn no thì con hổ đó biến lại thành người. Ảnh Pinterest Con hổ này trèo lên mộ, đào lấy quan tài, và ăn xác chết bên trong đó. Sau khi ăn no thì con hổ đó biến lại thành người. Sau khi có người nhìn thấy cảnh tượng đó, đã len lén đến nói với Viên Song rằng “Vợ của ông không phải là người, e là sau này sẽ hại ông đó!”. Viên Song nghe xong cho đó là chuyện nhảm nhí. Qua một quãng thời gian, lại có người chết, người phụ nữ này lại đi ăn xác chết. Có người dẫn Viên Song đến tận nơi để chứng kiến. Khi này Viên Song mới biết những gì người ta nói đều là sự thật. Sau đó, người phụ nữ đó đã rời khỏi huyện đi đến vùng hẻo lánh để ăn thịt xác chết. Vợ chết biến thành vua hổ Thời nhà Tấn, vợ của Nghiêm Mãnh ra ngoài lấy củi thì bị hổ hại chết. Sau đó có một hôm, Nghiêm Mãnh đi lên thảo nguyên, thì đột nhiên nhìn thấy vợ của mình. Người vợ nói với ông rằng “Hôm nay anh đi đường nhất định sẽ gặp phải chuyện không lành, em sẽ giải trừ cho anh”. Sau đó họ đã đi cùng nhau. Bỗng gặp một con hổ từ đâu lao ra, xông thẳng về phía Nghiêm Mãnh. Người vợ giơ tay lên huơ qua lại không ngừng, dáng vẻ như là đang che chở. Không lâu sau, có một người Hồ cầm chùy đi ngang qua, người vợ chỉ tay về phía người Hồ đó, con hổ cũng liền chuyển sang tấn công anh ta, Nghiêm Mãnh vì thế mà may mắn thoát nạn. Nhật Hạ biên dịch
hổ lang truyền thuyết