Lãnh Huyết bị hai gã thủ hạ của Hoắc Trường An giữ một bên. Nàng thầm nghĩ: Lúc về nhất định phải cười nhạo cái tên tiểu tử Lãnh Huyết này một trận, tự xưng là võ công cao cường, vậy mà lại bị hai tay thủ hạ của Hoắc Hầu bắt gọn. Đọc truyện Bị Cha Bán Cho Hạo Thiếu miễn phí, cập nhật chương mới nhất nhanh chóng, đã hoàn thành. Hỗ trợ đọc truyện trên di động, máy tính, máy tính bảng. Chương 1: Chạm mặt. Chương 2: Phải thật thành công. Chương 3: Người mẹ diệu hiền. Chương 4: Tôi gặp phải biến thái! Chương 5: Vận đen tại công ty. Chương 6: Hợp đồng bán con. Chương 7: Món hàng của hạo thiếu (h) Chương 8: Tổng tài lang băm (h) Chương 9: Tiểu yêu tinh! Chuyên gia giải đáp chữa trị cho chó bị hạ bàn do thiếu Canxi 22 điều cần biết về "bán chó pungsan. Vpet.vn. 30-09-2022 VOV.VN - Ngày 20/10, TAND huyện Đồng Phú, tỉnh Bình Phước tuyên phạt Trần Thanh Tú 5 năm 6 tháng tù giam về tội "Cố ý gây thương tích" và "Hành hạ con"; Lầu Y Lầu (25 tuổi) 2 năm tù treo về tội "Hành hạ con". 6t8Bm2. 39-manh-moi-tap-6-t download ac-ma-ton download alpha-nay-cuc download alpha-phan-dien-mang- download download anh-dien-t download anh download download ba-l download download bac-si-zhi download download download bach-ly-tieu-ke-lich-hiem-ky-kha download ban-qua-thu-t download bao-boi-gia-tren-troi-tong-tai-moi-ky-do download bao-tieu-sung-phi-gia-gia-ta-cho-nguoi-bo-vo-song-the-s download download bat-nh download be-ha-k download bhttfairy-tail download bi download bi-luu-manh-canh-luu-manh-so-voi-l download boss-hung- download boss-phan-dien-doi-toi-toi-cu download download buc-thu-tu-di download ca-nu download ca-vo download download download download cam-huyet-hong download cam-tu-tin download cam-y-duong- download chang-kh download chang-re-cuc-pham-99 download chang-re-phe-vat download chang-re-quyen-the-81 download chang-re-quyen-the- download chang-re-sieu-cap-cua-nu- download charl download download chi-tuy- download chi-yeu-quy-y-d download chien-than-vi-dai-nhat-t download chien-tra download 1, chim-hoang-ye download download chrollo-em-chi-la- download chuyen-dau-dau-cua- download co-mo-co-mot-o-x download co-tong-lai-phat-dien download co-vo-ngot-ngao-lao-cong-om- download co-vo-nong-bong-cua download con-duong-han download con-nh download con-thi download cuc-cung-co-chieu- download cuc-pham download cung-boss-trong-game-than-quai- download cung-chieu-cua-bao-quan download cung-nu-thuong-vi-ky-nhat-pham-hoang-quy download cung-nu-thuong-vi-ky-nhat-pham-hoang- download cuoc-song-tra-xanh-cua-thai-tu- download download download download download download download download dai-n download dan-hoan download dan-ong-tuong-lai-khong download download dau-la-dai-luc-i download dau-la-dai-luc-trung-sinh-duong download download de-dai download download de-quoc download download download dinh-cap download download doc-gia-sung download doc-phi-o-tren-ta-vuon download download doc-truyen-lam-vo-b download don-tho-thay-mot-the-g download dong-nhan-truyen-ngan-cu download download download download du-tha download du-tuong-phung-cung-chang-n download due-man-hoang-quy-phi_qu download download d download dung-im-lang-voi-em-tin download download duong download download duyen download download em-ut-nha-ta-biet-yeu-roi-nha-bangtan download download game-thu-an download download giao-chu-khong-phai-la-ke-vo download download download g download download han-phi-bon-vuong-g download hang-tri-n download hanh-trinh-doat-lai-hao-quang-nu- download hao-mon-kinh-mong-iii-dun download hao-mon-kinh-mong-iii-du download hao-nu-18-hao-nu-thap-ba download he-liet-kieu-hon download he-t download he-thong-ong-trum-xa-hoi download hen-k download download hon-nhan-dinh download download download hop-cuu-b download download hua-trao-e download download download download khieu-khich-mat-khong-che-gap-go download download download khuc-ngau-hung-than download khuynh-tan-thi download download kim-pho download lac-mat-co-dau-xung-hi download lac-mat-co-dau-xung-hi download lac download download download lao-ba-dieu-ngoa-cua- download download lien-hon-cung-tong-tai download loan-the-phong-van-phuong-tuong-tam-quoc_quy download long-te-40 download luu-manh-la download download ma-than-thi download manh-long-n download mat-the-chi-nghich-tap-phao download download mau-xuyen-chi-vai-ac- download mau-xuyen-cong-luoc-ki-chu download mau-xuyen-cuu-vot-boss-nam-chu-hac download download meo-nho-t download download mi download download download download mot-phan-cay- download mot-thai-ba-bao-boi-me-toi-la-cuon download muo download download nam-chinh-khong-de-l download nang-dau-cuc-pham-2 download neu-con- download download download download download download nghi-gia-n download nghich- download ngo-co-giao-hoa-ra-l download ngon-tinh-mua-vo-bat-lay-tinh-yeu-co-dau-dat-gia-cua-tong download download ngu-dai-t download download ngu download nguoi-dau-yeu-45 download nguoi-dau-yeu-m download nguu-lang-diem-ly-to-lai-dich-nam-huu-trong-cua-hang-nguu-lang-muon-duoc-ba download ngu download nguu-yet-truc-ma-nho-e download download nha-c download nhan download nha download download nhan-vat-phan-dien-hom-nay-cung-th download download nhat-duoc-co download nhat-le-khuynh-thanh_q download download download nhung-chie download nhu download ninh-tieu-nhan download nu-chu-gia-lam-nu-phu-mau-lui-tan-xuyen-nhanh-nu-chinh-gia-lam-nu-phu-mau download nu-phap-y-hua download download download nuong-nuong-rat-khi-phach-chi-cung-chieu-t download download o-dm-ta-than download o-trong-game- download oan-gia-minh-ta-xuye download ong-bo-ty-p download ong-xa- download download ong-xa-tong-tai-ba-dao-sung-bao-boi-tiep-tuc download ong-xa-tong-tai-muon-tai-hon download download download p download download pho-ma-cung-la-ho download download phu-nhan-lao-dai-rat-yeu download phu-nhan-tai-th download download phuong-diem-giang download phuong-t download phuong-vu-cuu-thien download download download quan-dao-vo- download quan-lam-bi download download download download quyen-2-nhan-vat-phan-dien-hom-nay-cung-that-n download s download download san-tim- download sao-toi-c download sap-bay-tro-choi-nguy download download sau-khi-ket-hon-chong-vanh-cung-a download sau-khi-phan-d download sau-khi-xuyen-thanh-phao-hoi-the-than-ta-mang-thai- download download soai-ca-duoi-lop-quan- download download song-lai-mang-theo-khong-gian-q download su-thien-vi-doc-nhat_em-r download su-t download sy-quan-the-gioi-ngam-bi-ep-la download ta-co-the-thang-cap-cho-tranh download download ta-la- download ta-la-han-v download ta-man-hoang-bo- download ta-muon-tro- download tai-ha-la-h download tai download tam-tac-anh download tan-an-quy-su-166488_quye download tan-an-quy-su-368204_quye download tan-an-quy-su-813427_quy download than-dao- download th download than-hao-tu-thi-dai-hoc-sau- download than-quan-moi-v download than-vo-thi download than-y-quy-nu-cung-chieu-that-ho download thanh-lien-chi-d download thanh-v download thap-ly-hong-lien-die download that-ra download download download the-love-of- download download thien-bao- download thien-chi- download thien-duong-qu download download download download download thieu-gia-ngong-cuong-6 download thieu-gia-ngong-cuong-77 download thieu-nien-tu-c download thieu-nien-tu- download download download thinh-sung-phu-nhan-cua- download thinh-the-diem-hon-co-vo download download download thu-gheo-lan-nu download thuan-theo-tu-nhie download thuong-nhan-da-quy-cung-tieu-thu-kim- download thuong-tuong-phu-nhan-khong-co download thuong-tuong-phu-nhan-khong-co download tien-ma-d download download download tieu-chu download tieu-yeu-tinh-hoa-thuy-x download tinh-yeu-cua-anh-toi-khong-dam-nhan-68 download tinh-yeu-cua-anh-toi-khong-dam-nhan download toan-tuc-vong- download toi-bi-anh-trang-cu download tong-gia download tong-man-cung-mieu-nuong-khong-don-gian-thuo download tong-tai-anh-nhan-nham-ngu download tong-tai-ba-dao-yeu-pha download tong-tai-chuyen-sung-nguoi-vo-bi-b download tong-tai-hoi-vo-banh-bao-lam-mai-daddy-t download tong-tai-la-nguo download tong-tai-mua-duoc-co-vo download download tram-luon-cam-th download tro-choi-d download tro-ve-anh-y download troi-oi-ong-xa-toi-la-con download trong-sinh-chi-vong-du-bao download t download trung-sinh-lam-quy-the-su-sung-ai download download truy download truyen-ca-doi-chi download truyen-ca-doi-chi-y download truyen download truyen-ngon-tinh-tong-ta download truyen download download download tu-minh-tu download tu- download tu-tong-tai-bac-ty-thanh-ke download tua-nhu-suon download tuoc-linh-mong-vu-khuc-1-hong-nh download download tuong-da_qu download van-da- download download van-lan-su download vi-dien-giao-dich-ch download vi- download vinh-hang-thu-nguyen-group download vinh download vo-dich-th download download vo-ho-ye download vo-nho-ga-thay-duoc-sung-len-may- download vo-thuong-sat-t download vuong-gia-tieu-non download vuong-phi- download xin-hay-dat-ca download xung-hi-trong- download xuyen-nhanh-con-duong-cong-luoc-nam- download xuyen-nhanh-nu-ph download xuyen-nhanh-nu-phoi-binh-tinh-mot-c download xuyen-nhanh-nu-pho download xuyen-nhanh-thuc-hien-nguyen-vong-cu download xuyen-qua-chi-khi-tu-hoa download xuyen-qua-co-dai-lam-d download xuyen-qua-mi-nam-toc-tran download xuyen-thanh-nam-the-bach-nguyet-quang-cua-nha-gia download xuyen-thanh-vi-hon-the-cuc-pham-cua- download xuyen-thoi-kh download xuyen-viet download download y-vuong-van-dam-t download yeu-den-khac-cot-ghi-tam-chong download yeu-duong-voi-anh-de-phao-hoi-noi-din download yeu-mot-nguoi-no-mot- download yeu-tham-la-chuyen-mot download Đọc truyện Bị Cha Bán Cho Hạo Thiếu Full, Đoạn trích Anh Ngọc đưa mắt nhìn Lê Đan. Hít một hơi thật sâu rồi gật mạnh đầu. Bao nhiêu bão giông cũng không cần sợ. Bên cạnh cô có Lê Đan, một người chồng luôn đặt gia đình, mẹ và vợ con lên trên hết. Không cần phải sợ sệt gì nữa, Anh Ngọc mong rằng cha của anh sớm chấp nhận mình. Không vì Lê Đan cũng được nhưng xin ông hãy vì đứa cháu vừa mới ba tháng trong bụng của cô. Cũng không biết bản thân mình đã làm lỗi chuyện gì để ông thành kiến như vậy. Thôi thì cô xin nhận hết tất cả chỉ mong ông có thể thích đứa nhỏ, nó không có tội tình gì nghĩ là vậy, tuy nhiên khi cùng anh đi vào thì Anh Ngọc không ngừng run cầm cập. Nói gì thì nói chứ bản thân của cô vẫn còn rất lo sợ. Chẳng hiểu vì sao cứ mỗi lần nhìn mặt của Hạo Chính Quốc thì cô lại trở nên ấp úng, quên cả mình muốn nói gì. Quả thật cơ mặt của Lê Đan chẳng khác gì ông cả. Lúc nào cũng căng thẳng bội anh bước vào bên trong nhà. Vừa vào phòng khách thì quản gia và người hầu đã tập trung chờ sẵn và cúi thấp Thiếu gia đã về!Gật nhẹ đầu một cái, Lê Đan khoát tay ghì chặt bả vai của Anh Ngọc. Đưa mắt nhìn một lượt từng người, chất giọng trầm trầm của anh cất Chào thiếu phu nhân Ơ... Xem thêm Tác giảLập Hàm Thể loạiTruyện Ngôn Tình NguồnSưu tầm Tình trạngHoàn Thành Lượt đọc2651 Cập nhật18/01/2021 Thiếu nữ dù có bị cha mình áp bức vẫn kiên cường vươn lên. Dù cho người cha say xỉn kia suốt ngày đòi tiền, suốt ngày rượu chè bài bạc, cô vẫn có thể chịu đựng. Nhưng khoản nợ to đùng này, cô làm sao chi trả đây???Trong lúc rối bời vì hoàn cảnh bế tắc hiện tại, cô gặp được một anh chàng kì lạ. Dù khá đẹp trai nhưng lại khác người...Duyên phận giữa hai người này sẽ đưa họ đi đến đâu đây? Chương mới cập nhật Bị Cha Bán Cho Hạo Thiếu Danh sách chương Bị Cha Bán Cho Hạo Thiếu *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. Hôm nay là ngày cuối tuần. Xe đạp không còn nên Anh Ngọc đã nghỉ đi giao báo nhưng việc làm tại quán cafe thì vẫn bình thường. Cô thích đi làm như vậy, còn nếu ở nhà thì tìm gì đó để loay hoay chứ ở không thì tay chân lại ngứa ngáy không chịu được. Buổi sáng xuống nhà bếp, thấy mọi người đang chuẩn bị bữa sáng thì cô cũng phụ một tay. Thân thế của cô cũng như họ thôi, có phải là tiểu thư dòng tộc gì đâu chứ. Loay hoay mãi mất cả buổi sáng, ấy vậy mà chẳng thấy Lê Đan đâu. Phải nói là từ đêm qua đã không hề thấy anh ở nhà. Hỏi quản gia thì mới biết anh đi xử lý công việc ở thành phố bên cạnh ngày mai mới về. Giờ làm vẫn chưa đến, Anh Ngọc chỉ biết ở nhà chán nản hết ăn rồi lại ngủ. Chợt điện thoại có tin nhắn, mở ra thì thấy là của Bác Hạ. Anh ấy muốn cùng cô đi ăn gì đó cho khuây khỏa. Anh Ngọc thở dài không biết có nên đi hay không. Khi gặp Bác Hạ rồi thì cô phải ăn nói với anh ra sao đây? Cũng chẳng biết cha có nói chuyện cô ở cùng Lê Đan không. Nếu như anh hỏi thì cô phải biết ăn nói thế nào? Nhưng có lẽ cô phải rút lui thôi, Bác Hạ bây giờ vì cô nhiều quá thì sau này lại càng thêm thất vọng. "Chúng ta đi uống gì đó đi." "Được, theo ý em vậy. Em muốn đi chỗ nào?" "Ở gần trung tâm mua sắm đó. Em đến đó một lúc rồi đi làm luôn." "Vậy hẹn em ở đó nha. Tạm biệt!" Anh Ngọc bỏ điện thoại xuống rồi nằm vật xuống giường. Khó xử quá! Bây giờ cô phải nói rõ với Bác Hạ thôi. Ôm lấy thú nhồi bông đặt ở đầu giường, hai hàng nước mắt của cô lặng lẽ tuôn rơi. Tại sao trải qua 6 năm cô và anh lại không thể có kết cục tốt. Cô vì anh nhiều như vậy, Bác Hạ cũng đã cố gắng không ngừng nghỉ vậy mà chỉ vì cái tên Hạo Lê Đan thì mọi thứ liền thay đổi. Tại sao ngay lúc đó anh ta lại chấp nhận mua cô làm gì? Cuộc đời của cô chịu giày vò bấy nhiêu chưa đủ hay sao? Đưa tay gạt nước mắt, Anh Ngọc lấy quần áo đi thay. Dẫu mọi chuyện thành ra thế nào thì cô cũng vẫn là người chịu thiệt nhiều nhất. Thôi thì mọi chuyện đành thuận theo ý Trời. Ông ấy cho cô trôi về đâu thì cô sẽ đỗ ở đó. Ở một quán cafe gần trung tâm mua sắm. Không gian xung quanh được trang trí rất cổ kính cùng với tiếng nhạc du dương đầy lãng mạn. Anh Ngọc bước vào trong, nhìn thấy Bác Hạ đang ngồi ở góc quán đọc sách thì liền hít sâu một hơi rồi đi đến. Ngồi xuống đối diện anh, cô mỉm cười. - Anh đến lâu chưa? - Anh vừa đến Bác Hạ thấy cô thì lập tức cất quyển sách đi. - Uhm...công việc của anh sao rồi?- Anh Ngọc nhìn anh đầy ngượng nghịu. - Anh vẫn bình thường thôi. Nhưng dạo này không thấy em ở nhà, em ở đâu sao? Câu hỏi từ anh khiến Anh Ngọc giật mình. Mím chặt môi, cô ậm ừ vài tiếng. - À ừm...em đang ở nhà của một người họ hàng. Cha đã gửi em ở đó. - Sao vậy? Ở nhà cũng tốt Anh nhíu mày và nghiêng đầu nhìn cô. - Đó là ý của cha, em cũng không biết nữa. Anh biết là em không bao giờ cãi lời cha Anh Ngọc chỉ biết cười khổ. - Uhm! Bác Hạ mỉm cười ngầm quan sát Anh Ngọc. Cô bây giờ thay đổi quá. Bây giờ váy áo đều nhởn nha. Chẳng phải cô đang gánh khoản nợ to đùng của Hoàng Anh Thiếu sao? Lí do gì cô gái này lại thay đổi như vậy? Đừng bảo... - Anh Bác Hạ! Em muốn nói với anh một chuyện. Bác Hạ liếm môi dưới. Câu nói này hình như có vấn đề. Đã có chuyện gì rồi ư? - Em nói đi. - Em...anh hãy tìm một người khác xứng đáng với anh hơn. Em xin lỗi! Em nghĩ em không chờ đợi được đến ngày chúng ta trở thành một đôi. Câu nói từ Anh Ngọc khiến anh có chút suy nghĩ. Đã 6 năm trôi qua, dù cho bất kỳ ai tỏ tình cô cũng đều từ chối và toàn tâm toàn ý bên cạnh anh. Anh Ngọc đồng ý chờ đợi lâu như vậy thế mà bây giờ lại đan tâm từ bỏ sao? Thở dài một cái, Bác Hạ vươn tay nắm lấy bàn tay vì hồi hộp mà không ngừng run rẩy. - Có phải tiền đồ của anh đến lâu quá không? Không dám nhìn anh, Anh Ngọc lặng lẽ rụt tay lại. Bây giờ thật sự cô không dám đối diện với hiện tại, càng không dám nhìn thẳng vào anh. Trong chuyện này cô đúng là người có lỗi mà. Người phản bội anh là cô, người chấm dứt hết tất cả cũng là cô. - Không phải vậy đâu nhưng mà...em không thể cùng anh tiếp tục nữa. - Lý do là sao vậy? Em có thể cho anh biết được không? Anh Ngọc, em làm ơn đừng đối xử với anh như thế mà. Sự khẩn trương của Bác Hạ khiến Anh Ngọc không khỏi áy náy. Hai tay siết chặt thành nắm đấm, cô vội vã lảng tránh và chạy ra ngoài. - Em xin lỗi anh rất nhiều! Bầu trời bên ngoài rất trong xanh cùng với những áng mây trôi êm đềm và bầu không khí thoáng đãng. Đối lập hoàn toàn với Anh Ngọc hiện tại. Bầu trời của cô bây giờ đã chính thức sụp đổ, mây đen che chắn hết cả những lối thoát của tâm hồn khiến cô cứ mãi loay hoay, chật vật. Ngày buồn nhất chính là ngày không còn người mình thương ở bên cạnh. Ngày buồn nhất chính là ngày mình nhận ra bản thân hoàn toàn cô độc giữa trần thế này. Trong đầu trống rỗng chẳng có thứ gì. Anh Ngọc lang thang qua từng con phố, từng quán quen mà ngày xưa cô và Bác Hạ từng đến. Nhìn lại những kỉ niệm ấy cô nhận ra thuở đó chính là khoảng thời gian thanh xuân đẹp nhất của cô. Khi nào cũng được nhìn anh cười, đôi lúc còn được anh xoa lên mái tóc suông mượt. Những lúc bế tắc nhất Bác Hạ đều bên cạnh cho cô rất nhiều lời động viên và ôm một cái thật nhẹ nhàng. Tuy chỉ là một cái ôm an ủi nhưng nó lại ấm áp biết bao nhiêu. Bây giờ cô có muốn mọi chuyện như lúc trước cũng không được. Anh cần có một người tốt hơn, giỏi giang hơn và đương nhiên cũng phải có một ít gia thế để giúp đỡ được anh. Hít thở thật sâu, Anh Ngọc đứng trước bờ hồ, ngước lên nhìn bầu trời sắp sập tối mà lòng đau nhói. Chưa khi nào cô nhớ Bác Hạ da diết như thế này. Anh có biết để nói được những lời đó thì cô đã đau lòng biết bao nhiêu, gượng ép bản thân như thế nào. Vừa 24 tuổi, sự nghiệp công danh của anh rất sáng lạn. Chỉ cần cô dừng lại và để cho anh đến với một ai đó có thể cho anh tất cả mọi thứ. Loại con gái như cô sao mà xứng với anh cơ chứ. - Suy nghĩ sâu xa quá cũng không phải là tốt. Một người con trai đứng cạnh cô rồi tựa người vào lan can. Đưa cho cô một cốc nước, anh mỉm cười. - Uống một ít để bớt căng thẳng đi. - Anh Lam Trạch? Anh Ngọc khá ngạc nhiên khi nhìn thấy Lam Trạch. Vụng về lau đi hai hàng nước mắt, cô nhận lấy cốc nước rồi nhìn về phía mặt nước yên tĩnh. - Em không nghĩ sẽ gặp được anh ở đây. - Anh đang đi dạo thì vô tình nhìn thấy Đưa mắt nhìn cô, anh chậc Anh biết em đang đối diện với rất nhiều áp lực. Lê Đan cũng đối xử không được tốt với em. - Lê Đan đối với em như vậy là đúng Cô cười Bản thân của em từ đầu vốn là để người khác dẫm đạp rồi. - Anh không đảm bảo gì hết nhưng Lê Đan làm tất cả mọi thứ chỉ vì muốn tốt cho em. Tính tình của Lê Đan rất trầm mặc nhưng khi tức giận thì lại trái ngược hoàn toàn. Nếu như có đôi lúc làm em tổn thương thì cũng chỉ là cậu ấy đã quá lo lắng mà phát cáu. - Lo lắng sao?- Anh Ngọc nhìn Lam Trạch với đôi mắt đầy phức Nếu như lo lắng cho em như vậy thì những gì em gánh chịu đã không như thế này. Tính ra thì anh cũng chỉ bênh bạn mình mà thôi. - Em nghĩ sao cũng được nhưng chẳng ai hiểu Lê Đan bằng anh ngoài người thân của cậu ấy. Nói thật, Lê Đan rất thích Lam Trạch lại cười, nụ cười của anh ấy đúng là rất rạng rỡ. - Anh ấy thích em? Chẳng thể tin vào tai mình, cô gặng hỏi lại một lần nữa. Lê Đan lại có thể thích cô sao? Không thể nào tin được. Tuy rằng có những lúc anh ấy rất dịu dàng nhưng chỉ là đôi khi thôi. Tất cả thời gian còn lại đều cố gắng muốn bóp chết cô. Như vậy mà gọi là thích ư? Có chết cô cũng không tin. - Tin hay không thì tuỳ vào em vậy. Cứ âm thầm theo dõi thì em sẽ nhận ra thôi. Lê Đan rất ít khi tâm sự về những khúc mắc của bản thân ngoài công việc thì anh ấy chưa lần nào nhắc về cha của mình mặc dù hiểu rõ là Lam Trạch đã biết. Chuyện tình cảm lại càng không. Từ khi biết nhau anh chưa hề thấy Lê Đan liếc mắt đến người con gái nào cả. Từ những cô gái tầm thường cho đến những quý cô quyền quý, kể cả những minh tinh, ngôi sao hạng A nổi đình nổi đám. Dù cho họ có làm cách nào thì Hạo Lê Đan cũng nhất nhất không động lòng. Tất cả sự tập trung đều dồn hết cho sự nghiệp. Đối với Lê Đan chỉ có sự nổ lực không ngừng nghỉ thì kết quả sẽ thành công. Cũng có thời gian giới tính của anh ấy được cộng đồng bàn tán sôi nổi nhưng rồi cũng lặng đi. Một người bất động tâm với nữ nhân như vậy mà lại khắc cốt ghi tâm cái tên Hoàng Anh Ngọc. Như vậy không phải yêu không phải thích thì là gì nữa? Điện thoại đổ chuông in ỏi, Anh Ngọc lấy máy ra xem. Thấy số của cha mình thì cô hơi ngập ngừng đôi lúc. Quả thật vào thời khắc này cô rất sợ khi gặp ông. - Sao em không nghe? Câu hỏi từ Lam Trạch khiến cô giật mình. Đưa mắt nhìn anh, Anh Ngọc rụt rè nghe máy. "Con nghe đây cha!" "Tiểu Ngọc à, cha xin lỗi. Những ngày qua cha đã suy nghĩ rất nhiều. Đúng là cha đã trở thành gánh nặng cho con một quãng thời gian dài. Mẹ qua đời mà cha không lo lắng cho con đầy đủ lại còn tệ bạc với con nữa. Từ nay cha sẽ chí thú làm ăn, con cho cha xin lỗi được không?" "Cha, cha nói thật chứ?" "Cha đã tìm được việc làm rồi con đừng lo. Lần trước cha đánh con đau không?" "Không đau...hức, không đau một tí nào cả." "Con sống ở nhà Hạo Thiếu dù ra sao cũng phải chịu đựng. Là do cha ngu muội bán con cho người ta. Con cứ an tâm, cha không sao cả. Sau này có thời gian thì về thăm cha." "Cha được vậy là con vui lắm rồi." "Thôi đến giờ cha đi làm, khi khác cha con mình nói chuyện nhiều hơn được không?" "Dạ được, ngày mai con sẽ về, con chắc chắn sẽ về." "Tạm biệt con gái." "Tạm biệt cha!" Anh Ngọc ngắt máy rồi ôm mặt khóc nức nở. Lúc này không phải như những lần trước, cô khóc vì niềm hạnh phúc đang len lỏi trong tim mình. Cuối cùng thì cô đã tìm được người cha của 17 năm trước. Cô rất vui vì ông đã nghĩ thông suốt mọi chuyện. Ngay lúc cô bế tắc nhất nhận được những lời này từ ông cô lại thấy bản thân mình đã tìm ra được lối thoát. Cánh cửa tuy nhỏ bé nhưng đã khiến cô an tâm hơn phần nào. Ít ra trong khoảng không đầy tăm tối cũng còn một ánh sáng le lói đầy yếu ớt. ... - Hạo Tổng, ngài xem dự án này thế nào? Đàm Hiếu Nghiên đặt sấp tài liệu lên bàn rồi đẩy lại trước anh. Lê Đan cầm lấy rồi mở ra xem. Trước tiên chỉ là sơ lược nội dung, sau đó tìm hiểu thật kỹ càng. Về mặt giấy tờ cũng cần phải thông qua thật kỹ lưỡng tránh việc nằm trong khu quy hoạch xảy ra. Đối với dự án này lợi nhuận thu về không đáng là bao nhưng vốn bỏ ra lại khá nặng. - Tôi sẽ về xem kỹ hơn về dự án này. Trong thời gian đó Đàm Tổng cứ tìm hiểu về mặt pháp lý. Tôi rất cần giấy tờ rõ ràng. - Được, tôi sẽ tìm hiểu kỹ về vấn đề đó. Khi nào ngài xem xong thì cứ gọi cho tôi. - Vài ngày nữa được hay không thì tôi sẽ liên lạc với ngài Lê Đan đặt sấp tài liệu xuống rồi đan hai tay vào nhau. - Vậy tôi xin phép về trước, ngài cứ tham khảo đi. Tạm biệt! Vừa nói xong Đàm Hiếu Nghiên lấy cặp táp rồi đứng dậy. Lê Đan cũng đứng dậy bắt tay của ông ấy. - Tạm biệt ngài! Sau khi Đàm Hiếu Nghiên rời đi thì anh lại ngồi xuống ghế. Không khi nào anh có thể tống khứ hình ảnh của Anh Ngọc ra khỏi đầu. Kết thúc công việc thì lại nhớ về cô. Không khi nào anh có thể quên đi cô dù cho cô biết bao lần chống đối, không xem anh ra gì. Cô gái ngốc đó đến bao giờ mới nhận ra được vấn đề đây? Lần nào cũng vậy, đến khi anh tự gây áp lực, dồn cô vào bước đường cùng. Đến khi anh phát cáu và dùng biện pháp mạnh thì mới chịu nghe lời. Phải đến bao giờ thì cô mới có thể trở nên ngoan ngoãn vậy? Lê Đan lấy điện thoại trong túi, lướt vài cái rồi ấn số ở nhà và gọi. Anh thật sự muốn biết cô bây giờ đã ra sao. "Tôi nghe đây Thiếu Gia." "Anh Ngọc sao rồi? Đã ăn uống gì chưa?" "Cô Hoàng đã ra ngoài từ chiều và nói sẽ đi đến quán cafe nhận ca làm luôn." "Được rồi, bác lo việc đi." Lê Đan ngắt máy rồi đứng dậy đi ra ngoài. Lần nào tới bữa cũng lảng tránh. Cứ bảo là không hợp rồi lại nhịn ăn. Ra bên ngoài làm việc cũng chẳng có gì nhét vào bụng. Cuối cùng cô tiết kiệm để làm gì? Cứ tiếp tục như vậy chẳng phải sẽ kiệt sức mà chết hay sao? Lắc đầu vài cái, anh đứng dậy rồi đi ra ngoài. Anh chưa nói lời nào sau lần cô bị vu oan chắc chắn cô đã giận anh lắm. Lần này quay về chí ít cũng phải làm thứ gì đó cho cô. Không nhiều cũng được nhưng anh muốn Anh Ngọc nhận ra trong lòng anh hiện giờ đã tồn tại hình bóng của cô. Lê Đan vào xe ôtô, vừa lúc mới thắt dây an toàn thì điện thoại lại có tin nhắn đến. Mở máy ra xem, những thứ trong đó lập tức khiến đôi mày anh nhíu lại, sắc mặt cũng thay đổi hẳn đi. [ Hình ảnh ] "Chiều hôm nay vào lúc 16 giờ 30 cô Hoàng đã đến quán cafe X." - Chết tiệt! Tức giận đấm tay vào vô lăng, Lê Đan nghiến răng. Lại là tên đó. Hoàng Anh Ngọc này đúng là to gan. Hôm trước bảo không phản bội anh vậy mà bây giờ lại nắm tay đầy tình cảm với hắn ta giữa thanh thiên bạch nhật. Càng nghĩ đến thì ánh mắt càng sâu hơn. Được lắm, đã đến lúc anh nên cho cô biết ai mới chính là người mà cô đang thuộc về. *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. - Trao thân cho anh, em lập tức có ngay một triệu. Hai mắt trừng to, Anh Ngọc hốt hoảng đến độ cả người tê cứng. Là cô không nghe nhầm chứ? Nhất định phải trao thân sao? Điều cô lo lắng nhất cuối cùng cũng đến. Không phải Lê Đan không muốn phá thân mà là chưa đến thời điểm thích hợp. Bây giờ chẳng còn gì cả. Vì cha, vì người thân duy nhất của cô trên đời này nên đành phải cúi đầu chấp nhận. Xin lỗi Bác Hạ, đoạn đường tương lai phía trước cô không thể cùng anh bước tiếp được nữa. Cuộc đời này của cô đã định phó mặc cho Hạo Lê Đan. - Khó nghĩ vậy sao? Bàn tay lướt xuống thắt lưng, chiếc áo sơmi được bỏ vào váy ngay ngắn đã bị anh kéo ra ngoài. Đưa tay vào trong và nhẹ nhàng vuốt lấy tấm lưng mịn màng. Hít một hơi thật sâu, hai tay cô ghì lấy đầu của Lê Đan. Quỳ hẳn lên sofa, đôi môi mềm bé nhỏ rụt rè cùng anh trêu đùa. Cố gắng há miệng thật to để anh rút đi hết mật ngọt, cô thở dốc từng nhịp rõ ràng. Nhịp tim nhanh hơn bình thường rất nhiều, Anh Ngọc giữ bản thân thật bình tĩnh và đáp trả lại sự mãnh liệt từ anh. Siết chặt lấy đôi môi bé nhỏ, vòng tay chặt chẽ ôm lấy chiếc eo thon thả kia. Một tay của Lê Đan cho vào áo, lướt từ bụng rồi lên đến vòng một đẫy đà. Khi anh vừa chạm vào quả đào trước mặt thì cô hốt hoảng dừng lại. Đôi tay nhỏ bé cũng siết thành nắm đấm ở trước ngực. - Anh...định làm ở đây sao? Có người...sẽ nhìn thấy đó. Cả gương mặt đỏ ửng, cô không khỏi ngượng ngùng. Nếu như để người hầu nhìn thấy thì đúng là quá xấu hổ. - Anh cho nghỉ tạm hôm nay hết rồi, chẳng còn ai Vừa nói, anh vừa gỡ từng cúc áo sơmi kia. - Nhưng mà...- Cô mím môi, lí nhí Em cần tắm, cả ngày hôm nay rồi còn gì. - Không cần!- Hai mày khẽ nhíu, anh vẫn tiếp tục gỡ. Anh Ngọc nắm lấy tay anh giữ lại. Hiện tại cô chẳng khác gì cô mèo hoang nhỏ bé. Rất quyến rũ và đầy dụ hoặc. - Em nói thật mà, một xíu thôi. - Được, tắm xong sang phòng Nắm chặt bàn tay mềm mại, anh đặt lên đó một nụ hôn. Xấu hổ đến độ mặt đỏ ửng cả lên, Anh Ngọc vội vã đứng dậy rồi chạy nhanh lên phòng. Phải làm gì tiếp theo đây? Thật là cô phải trao thân cho Hạo Lê Đan sao? Nhưng bây giờ không như thế thì làm sao cứu được cha? Mọi chuyện tới đâu thì tới đi. Tất cả cô đều phó mặc cho cuộc đời. Vào nhà tắm, Anh Ngọc đắm mình trong làn nước mát lạnh. Một chút nữa thôi là cô trở thành phụ nữ, chẳng còn là con gái mơn mởn tuổi xuân. Thứ cô trân quý nhất để cho đêm tân hôn của mình sẽ trong một thời khắc bị phá bỏ. Thôi thì đành chịu vậy, số phận của cô đã như thế mà. Cha là người đẩy cô vào tình thế ngày hôm nay. Cô đã mất tất cả liệu ông đã đủ vui chưa? Tình thân mất, tình yêu mất, ngay cả thân thể này cũng mất. Đúng là cô trắng tay thật rồi. *Cạch* Sau khi tắt vòi nước, cô lấy chiếc khăn to bản quấn quanh người. Chưa bao giờ từng bước đi lại trở nên nặng nề đến vậy. Mọi chuyển động trở nên chậm chạp, cô muốn thời khắc này cứ kéo dài ra, càng lâu càng tốt. Rất lâu sau đó Anh Ngọc mới đi đến trước phòng của Lê Đan. Vặn tay cầm, cô bước vào nhẹ nhàng như mèo hoang nhỏ. Đây là lần đầu tiên nhìn thấy phòng anh. Cô rất ngạc nhiên khi màu chủ đạo chỉ là đen và xám. Trước mắt cô, anh ngồi bắt chéo chân ở sofa, khủy tay chống lên thành ghế, hai mắt nhắm lại tựa ngủ quên. Quả thật vẻ đẹp như tiên tử của anh không thể nào chê được. Càng nhìn càng ngắm thì càng lay động lòng người. Thấy Lê Đan đột ngột mở mắt rồi nhìn mình chằm chằm, Anh Ngọc như vừa bị bắt thóp mà hoảng sợ quay lưng về phía anh. Đứng thẳng người rồi chậm rãi đến bên cạnh, anh nhẹ nhàng choàng tay ôm lấy cô từ phía sau. Cô vừa tắm, hương chanh tự nhiên thoang thoảng không ngừng sộc vào mũi. Chẳng hiểu từ khi nào anh lại nghiện mất mùi hương này. Tựa cằm lên đôi vai gầy mảnh khảnh, anh chỉ cắn nhẹ lên vành tai mà đã khiến Anh Ngọc run người. - Em bảo một xíu nhưng đã gần cả tiếng rồi. Với thời gian này thì chắc cũng gần xong hiệp một chứ nhỉ? Xấu hổ đến mức không thể ngẩn cao đầu. Tổng thể gương mặt đều trở thành màu đỏ gấc. Anh Ngọc bắt đầu thở nhanh và mạnh hơn. Gọn gàng nhấc bổng thân ảnh ấy, anh dịu dàng đặt cô xuống giường. Nhanh tay kéo chiếc khăn trên người và ném đi, đôi mắt sâu thẳm ngắm nhìn giang sơn trước mắt. Hình thể của cô rất đẹp ngực vừa vặn lại săn chắc, vòng eo bé nhỏ phẳng lì, còn mông thì to tròn, trơn nhẵn. Đối với anh đây chính là cực phẩm đẹp nhất trong đời. Quay đầu nhìn sang hướng khác, đôi tay ngượng nghịu đưa lên che ngực. Hai chân của Anh Ngọc khép chặt che chắn đi nơi tư mật nhất. Quả thật, cô chẳng dám nhìn vào ánh mắt của anh ngay lúc này. - Ưm... Chợt kêu lên một tiếng, lúc này nhìn lại Anh Ngọc mới thấy Lê Đan ngậm lấy cổ của mình. Bàn tay to lớn gỡ bỏ đôi tay cứ ôm lấy khuôn ngực đẫy đà rồi nhẹ nhàng xoa nắn lấy một bên. Ưỡng ngực lên cao, cô đưa tay lên che miệng. Bản thân chưa sẵn sàng mà anh đã tấn công khiến cô không thể chịu được. Chiếc lưỡi quét từ cổ rồi xuống ngực. Đôi môi ngậm lấy một bên quả đào mềm lại, nhụy hoa cũng bị chiếc lưỡi kia đùa giỡn đến độ ửng đỏ hơn. Lúc này anh có thể nghe rõ nhịp tim của Anh Ngọc. Rộn ràng và thổn thức hơn rất nhiều. Hai tay ôm chặt cổ anh, Anh Ngọc thở dốc rồi cắn chặt môi dưới. - A ưm... Anh chỉ vừa cắn nhẹ vào nhụy hoa mà đã khiến cô la thất thanh, toàn thân cũng run bây bẩy. Bàn tay lướt nhẹ xuống dưới cố ý tách hai chân của cô nhưng Anh Ngọc vẫn còn phản kháng mà khép chặt. Mỉm một bên môi, bàn tay lướt qua gò mông nhạy cảm mà xoa nắn. Hôn từ ngực lên đến cổ rồi cả gương mặt căng thẳng của cô, chất giọng trầm ổn của anh thì thầm. - Thả lỏng ra. Em đừng khẩn trương như vậy. Cởi bỏ chiếc áo khoe ra vòm ngực săn chắc của mình, anh áp sát mặt rồi hôn lên đôi môi đầy gợi cảm. Anh hôn rất sâu chủ yếu khiến cô mất hết sức lực mà thả lỏng cơ thể. Lưỡi cứ quấn chặt, đôi khi răng còn cắn lấy môi dây dưa không dứt. Đến lúc Anh Ngọc mệt đến rã rời thân thể thì anh mới tách được đôi chân thon dài kia. Môi vẫn còn ngậm lấy đôi môi hồng xinh bé nhỏ nhưng tay thì nhanh chóng chạm vào nơi bí mật nhất giữa hai chân. Dù chỉ là lướt tay thôi cũng đủ khiến cô cong người, hơi thở cũng gấp gáp. Cho hai ngón tay vào bên trong, anh hết rút ra rồi tiến vào chậm rãi. Ôm chặt lấy anh, cô tựa cằm lên vờ vai vững chãi ấy. - Ưm...em không chịu nổi...em không chịu nổi. - Anh vẫn chưa vào phần chính. Em đừng vội đạt khoái cảm sớm Anh thì thầm rồi hôn vào đôi má hồng cực nuông chiều. - Vẫn chưa xong sao? - Có ai đời chỉ hôn mà có thai được không?- Liếm nhẹ môi, bàn tay lại hư hỏng sờ vào quả đào mềm mại. - Hưm ưm...anh là đồ lang băm...a đau... Nhẹ nhàng tách hoa nguyệt, Lê Đan khảm cự long vào bên trong. Anh Ngọc chỉ kịp kêu lên một tiếng thì đã bị anh khoá môi, không thể ú ớ thêm gì. Bên dưới hạ thân đau đến rát buốt. Móng tay bấm vào lưng đến nỗi bật máu. Sau một lúc từ tốn, đến khi cảm nhận được Anh Ngọc đã hết đau thì anh liền tăng nhanh chuyển động. Lúc này mới rời khỏi môi cô, gương mặt của anh áp sát, nhìn rõ từng biểu cảm đáng yêu từ Anh Ngọc. - Ha a...ưm ưm...anh chậm thôi. - Anh vốn đã nhẹ nhàng lắm rồi. Hai bàn tay đan vào nhau chặt chẽ, nước mắt của Anh Ngọc lại lăn dài thấm ướt vào gối. Hết rồi! Chấm hết thật rồi! Cô không còn gì cả. Thứ quý giá nhất cũng trao hết cho anh. - Tiểu yêu tinh, không được Càng siết chặt tay cô, anh nghiến răng. Anh Ngọc đã cố kiềm nén nhưng không thể được. Tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này? Thành ra bây giờ cô lại bán thân để lấy tiền hay sao? Thật nhơ nhuốc! Cả cuộc đời này đều nhuốm màu nhơ nhuốc cả! Thêm câu nói từ anh càng khiến cô khóc thành tiếng. Chết tiệt! Đưa tay lau nước mắt giúp cô, anh trầm giọng. - Anh cấm em khóc vì bất cứ lí do gì. Muốn khóc thì chỉ được khóc vì anh thôi. Trời vừa hửng sáng, Anh Ngọc mệt mỏi mở đôi mắt nặng trĩu. Đêm qua đúng là quá sức khiến cơ thể của cô như rã rời. Hạ thân cực kỳ đau nhức, muốn cử động cũng khó khăn. Đến lúc này cô mới nhận ra Lê Đan nằm ở phía sau và ôm lấy chiếc eo thon rất chặt. Hơi thở của anh đều đều phả lên tóc chợt làm cô run người khi nhớ đến tối qua. Anh Ngọc vừa xoay người qua, lập tức cánh tay ấy ghì lấy cô mà ôm sát vào lòng. Ngước mắt nhìn anh, Lê Đan cất lời nhưng không hề mở mắt. - Đây là lần cuối cùng em mang tiền về cho ông ta, còn gặp những chuyện như thế này nữa thì đừng tìm đến anh. - Nhưng mà...đó là cha của em... - Hoàng Anh Thiếu chỉ xem em là công cụ kiếm tiền. Ông ta thừa biết sẽ có thể dùng em để vòi tiền từ anh. Cứ cho qua vài lần, tự khắc ông ta sẽ sợ. Đôi mắt chùng xuống đầy buồn bã, Anh Ngọc khẽ thở dài. Lê Đan thấy vậy thì kéo đầu của cô tựa vào lồng ngực. Anh muốn Anh Ngọc nhìn rõ người bảo vệ cô cả đời chỉ có thể là anh đây mà thôi. Con tim chợt như lỗi nhịp. Đúng là khi được anh ôm thế này rất ấm, thêm cả rất yên bình và an toàn. Tại sao vậy? Tại sao cô không thể nhớ về Bác Hạ? Tại sao khi bị anh bắt gặp cô và Bác Hạ ở cùng nhau thì thâm tâm của cô lại trở nên đầy tội lỗi? - A Đan, cuối cùng thì yêu là gì vậy?- Chất giọng của cô nhỏ nhẹ chẳng khác nào tiếng kêu của mèo con. - Anh chưa từng yêu nên chẳng biết. - Một Tổng tài như anh mà chẳng có ai để yêu sao?- Đôi mắt to tròn, đầy long lanh của cô ngước nhìn gương mặt anh tú. - Anh mắc một chứng bệnh! - Bệnh? Anh Ngọc hốt hoảng. Hạo Lê Đan đang bị gì vậy? Đừng bảo là HIV hay là nan y gì đó. Tim đập mạnh liên hồi. Ánh mắt của cô cố gắng trông chờ một thứ câu đính chính rõ ràng. Anh là đang đùa thôi phải không? - Biết lý do vì sao anh giữ em ở đây không? Lúc này anh mới mở mắt rồi nhìn cô với ánh mắt đầy ôn nhu. Đưa tay áp lên gương mặt xinh xắn kia, anh mỉm môi. - Trừ mẹ ra, em là người con gái đầu tiên mà anh có thể chạm được. - Là...sao chứ? - Ngay từ khi còn nhỏ, anh đã không thể chạm vào phụ nữ dù chỉ là một cái nhẹ. Em là người đầu tiên mà anh có thể đến Vén vài sợi tóc qua tai cô, anh lướt ngón tay qua đôi môi hồng bé xinh. - Vậy là...? Anh Ngọc có hơi ngập ngừng. Nếu nói như vậy thì đêm qua của Lê Đan cũng là lần đầu tiên. Cả gương mặt đỏ như gấc, cô vội vàng quay lưng về phía anh rồi đưa hai tay ôm mặt. Vừa ý đứng dậy để về phòng thì Lê Đan đã cong môi rồi ôm chặt lấy eo xong thì kéo cô lại gần. Chẳng hiểu sao anh lại rất thích cảm giác này. Tựa như một chú mèo hoang vậy và cũng rất vừa tay. - Anh buông ra, đến giờ đi làm rồi Anh Ngọc cắn chặt môi, cố gắng gỡ tay của anh ra. - Hôm nay nghỉ một hôm đi. - Không được, em bị trừ lương đó. Khi Anh Ngọc vừa mới ngồi dậy thì anh đã nắm khủy tay của cô. Kéo mạnh nữ nhân trước mặt, Lê Đan chồm người ép cô xuống giường. Dịu dàng vuốt ve gương mặt xinh xắn, anh mỉm môi. - Tiểu yêu tinh, lại không ngoan à? - Anh...anh đừng nhìn. Xấu hổ đưa tay che ngực, mặt mày của Anh Ngọc đỏ như gấc. Lê Đan chỉ im lặng và ngắm nhìn gương mặt ửng đỏ không ngừng. Cả đêm qua cô ngủ rất ít, chỉ chợp mắt được đôi chút thì lại bị anh kéo vào lâm trận. Vừa rồi cũng vậy, cô chỉ ngủ được một tiếng đồng hồ. Nếu như thế này mà vào làm thì lại ngủ gật. Những người kia lại vịnh cớ mà khó dễ với cô cho mà xem. - Không nhìn nữa, anh chỉ sờ thôi. Hành động đi đôi với lời nói, bàn tay hưng hỏng chạm vào hai quả đào. - Anh đúng là đồ tùy tiện mà. Anh Ngọc run người vội vàng đẩy anh ra. Nhặt lấy khăn tắm, cô quấn quanh người rồi chuồn đi một mạch. ... Như lời hẹn, đúng 9h tối là Anh Ngọc đã có mặt tại công viên. Siết chặt điện thoại trong tay, cô nhìn ngó khắp xung quanh. Tại sao chẳng có ai thế nhỉ? Chợt điện thoại rung lên, cô lập tức nghe máy khi thấy số đã gọi mình hôm qua. "Tôi nghe đây!" "Đặt tiền lên ghế đá, bên này tôi cũng thả người." "Ơ...được, được." Sau khi đặt tiền xuống, chất giọng run run của cô truyền qua điện thoại, ánh mắt không ngừng nhìn xung quanh. "Đã xong rồi. Cha tôi đang ở đâu?" "Ông ta đến đài phun nước, muốn gặp thì cứ đến đó." "Được!" Cất điện thoại vào túi xách, Anh Ngọc hối hả đi nhanh đến đài phun nước. Không biết cha cô có làm sao không? Hôm qua nghe giọng nói chắc có lẽ ông đang rất đau. Họ rốt cuộc đã làm gì cha cô vậy? Đến trước đài phun nước, thấy cha mình ngồi bệch dưới đất, quần áo lại xộc xệch khó coi. Anh Ngọc khựng người, không kiềm được nước mắt. Tại sao trên người ông lại đầy thương tích thế này? Máu me lại bê bết cả. Lững thững bước đến gần. Càng lúc hai mắt của cô càng mờ đi. - Cha! - Tiểu Ngọc... Trông thấy Anh Ngọc, Hoàng Anh Thiếu vui như mở hội. Bật dậy chạy đến trước cô, ông ghì lấy đôi vai gầy mảnh khảnh. - Đúng là con gái ngoan của cha mà. Tiểu Ngọc, Hạo Lê Đan kia chắc chắn đã rất nuông chiều con phải không? - Cha à! Anh Ngọc mệt mỏi gạt tay ông ra. Lúc nào cũng vậy. Sau khi cô trả xong nợ thì cô chính là con gái vàng con gái ngọc. Còn khi không theo ý ông thì cô chính là nghịch tử. Bây giờ nhìn lại Anh Ngọc mới thấy mình chịu đựng lâu như vậy quả thật đã quá sức. Thử hỏi cả thành phố này có người nào như cô? Hết gánh nợ của cha rồi phải tìm thêm chi phí để trang trải cuộc sống. Hai mắt bắt đầu đỏ hoe, nơi sống mũi cũng cay cay, Anh Ngọc không muốn khóc nhưng mỗi lần nhớ đến là nước mắt lại không ngừng tuôn rơi. - Cha có bao giờ suy nghĩ cho con không? Hạo Lê Đan đưa cho cha 3 triệu, chưa tới 1 tháng mà cha đã tiêu xài không còn 1 xu. Cuối cùng thì bao nhiêu tiền mới gọi là đủ đây? - Chứ tao đẻ mày ra làm gì? Trông chờ đến ngày khôn lớn trả hiếu cho tao. Có bao nhiêu đó lại không làm được sao?- Hoàng Anh Thiếu nhíu mày, bực dọc quát mắng. - Cha nghĩ để có được ngần ấy tiền thì con sung sướng lắm hay sao? Cha có biết con đã chuốc lấy biết bao nhiêu là nhục nhã? Cứ liên tục nhấn chìm cuộc đời của con vào vũng bùn thì cha mới thoả lòng ư?- Lùi người về sau, Anh Ngọc đưa tay lên che nửa khuôn mặt rồi khóc nấc. - Sống cùng với Hạo Lê Đan còn hơn cả thiên đường. Mày uất ức chuyện gì?- Phủi phủi bụi trên người, ông đưa tay ra trước Còn tiền thì đưa tao một ít rồi về đi. Siết chặt tay thành nắm đấm, cô kiên quyết lắc đầu. - Con không có! Về sau cũng càng không có. Nếu như cha còn làm nợ nữa thì con chẳng còn cách nào đâu. - Mày... *Bốp* Hoàng Anh Thiếu tức giận giáng vào mặt cô một cái tát. Anh Ngọc đưa tay lên ôm má bắt đầu đỏ ửng, sưng tấy. Cuối cùng thì những cố gắng của cô đều trở nên vô nghĩa. Cô còn thiết sống trên đời này để làm gì? Chẳng thể nói thêm được lời nào, Anh Ngọc đưa tay vụng về lau nước mắt rồi chạy vụt đi. Trong đầu hoàn toàn trống rỗng, cô cũng không biết mình phải làm gì ngay lúc này. Cứ chạy và chạy, Anh Ngọc muốn đi đến một nơi nào đó chẳng còn ai cả. Một thế giới chẳng còn một chút nào vấn vương. Lê Đan đang chờ đợi Anh Ngọc bên trong xe ở trước cổng công viên. Cô vào đó đã rất lâu rồi tại sao vẫn chưa quay lại đây nữa? Liệu đã có chuyện gì rồi chăng? Lấy điện thoại, vừa lúc anh ấn số của cô gọi đi thì một thân ảnh chạy ra. Vừa chạy, cô ấy vừa lau nước mắt không ngừng. Vội vã tắt máy, anh mở cửa xe rồi chạy theo khi nhận ra đó chính là Anh Ngọc. Cô đang làm gì vậy? Cuối cùng thì muốn chạy đi đâu? Trong đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? - Anh Ngọc, đừng chạy nữa. Mọi âm thanh xung quanh như ù đi chẳng thể nghe gì. Anh Ngọc nức nở chỉ muốn tìm một nơi nào đó thích hợp nhất để chết. Chỉ cần cô chết đi thì sẽ không còn đau khổ. Trên đôi cao gót cồng kềnh, dáng người bé nhỏ cứ khập khiễng. Đến khi chẳng còn sức lực, đôi chân lại đau rát. Anh Ngọc dừng bước rồi ngã quỵ xuống vỉa hè không một bóng người. Gục đầu xuống nền đất, những giọt nước mắt thi nhau tuôn rơi một lúc một nhiều hơn. - Tại sao vậy? Ông trời không thể độ lượng hơn cho con sao? Thân nhân duy nhất nhẫn tâm bán con cho một người xa lạ. Bản thân này cuối cùng cũng nhơ nhuốc, không trong sạch. Phải đến bao giờ cuộc sống của con mới được yên bình? Phải đến bao giờ người mới chấp nhận để con vào mắt? Nghiến chặt răng, hai tay cũng siết thành nắm đấm. Tại sao ai cũng biến cô thành một món hàng hết vậy? Chẳng lẽ cô chưa bao giờ đáng để được trân trọng và yêu thương hay sao? Lặng lẽ đứng ở sau lưng cô, Lê Đan chỉ âm thầm nhìn bóng lưng đầy cô độc ấy. Lên giường với anh đối với cô là nhơ nhuốc sao? Thật sự nó bẩn thỉu đến mức độ đấy? Dù bây giờ anh có làm bao nhiêu điều tốt đẹp cho cô thì nó cũng là không đứng đắn, không đáng lưu tâm phải không? Được, vậy thì một khi muốn anh đối xử tệ thì anh đây quyết thành dã thú cho đến cùng. Ngay từ đầu vốn dĩ cô luôn chống đối, luôn không xem anh ra gì. Nếu muốn anh thẳng tay thì anh đây cũng không nhịn nhục nữa.

bị cha bán cho hạ thiếu